Chủ Nhật, 19 tháng 1, 2014

Bốn mươi năm rồi, em hãy về



Em hãy về đây ngày đầu năm

cùng nhau dạo lại đường bờ sông

như ngày đầu tình cờ gặp mặt

cho bỏ mười lăm nghìn ngày mình anh đi không.



Em hãy về đây vào mùa hè

về rừng trằm ngồi nghe tiếng ve

hãy đứng bên hồ sen hong nắng

cho nước da nâu như ngày xưa ở quê.


Em hãy về đây mùa tựu trường

ngắm tà áo trắng gió vương vương

nhớ một thời chung đường đi học

Tôi quá khờ nên em đâu có thương!


Em hãy về đây lúc rét đông

chúng mình nhen bếp lửa ngồi hong

ấm cuộc tình ngày xưa thơ dại

ôn chuyện vui buồn những bốn mươi năm.


Nguyễn Khắc Phước

5 nhận xét:

HẠT CAT nói...

BỐN MƯƠI NĂM RỒI,lỐI CŨ ĐÃ RÊU PHONG
NƠI CUỐI NGÕ GAI MÂY RÀO KÍN...
LỐI NÀO ĐÂY?
CON THUYỀN XƯA RỜI BẾN
ĐÃ BUÔNG CHÈO THEO NƯỚC CHẢY VỀ XA...

Xuân Long Nguyễn nói...

em hãy về đây về với anh
niềm vui trọn vẹn giữ chung tình
chúc tết vui vẽ vạn sự như ý

Hung Phi nói...

Em hãy về đây với mùa thu
Gió heo may lạnh với sương mù
Mình anh lững thững đi trên phố
Khẽ hát ru tình khúc lãng du.

Sang thăm anh kính chúc năm mới vạn sự như ý!

hoanganh79.blogspot.com

GỔ nói...

Năm nay bổng nhiên anh lãng mạn lắm
Chắc tuổi già nên đế độ hồi xuân
Em vẫn nghỉ cố về với một lần
Chia thời gian củ vui buồn theo nếp nhăn...
Sang thăm anh ; chúc anh vui viết nhiều.

Lưu Hồng Đoan nói...

Em hãy về đây với mùa xuân
Nẻo đường xưa cũ đã rêu phong
Đò kia rời bến chân trời lạ
Bến cũ một mình anh ngóng trông...

Nhìn chùm khế mà thèm, vào đọc để cảm nhận,chúc bạn ngày 8-3 nhiều niềm vui.