Thứ Tư, 26 tháng 1, 2011

CHỈ LÀ HƯ ẢO

1. Ở cái tuổi nghe nhạc Trịnh thấy ớn lạnh vì cứ liên tưởng đến một cõi đi về  nên mình ra quán tìm mua một CD mp3 Paul Mauriat không lời nghe êm cho dễ ngủ. Tay chủ quán nói không có Mauriat, thôi thì lấy Richard Cleyderman dù không hay lắm nhưng trình độ mình nghe vậy cũng được. Mấy bữa nay, tối nào mình cũng mở cho chạy suốt đêm.
2. Trong thời gian thi tốt nghiệp xong, chờ quyết định bổ dụng, mình lưng ba lô, vai vác đàn tìm về vùng ngoại ô nơi mình ở trọ trước khi đi thực tập. Vùng này đã được chỉnh trang nên có rất nhiều đường mới nên phải mất một hồi lâu mới tìm được xóm cũ. Mình chào mấy cậu thanh niên đang ngồi đánh cờ trước sân nhà bà chủ. Cái nhà tôn ván mình ở đã bị ông chủ dở bỏ chỉ còn nền đất, ai đó đang nhóm một bếp lửa, khói nghi ngút trong buổi chiều chạng vạng. Không biết đêm đó mình  ngủ ở đâu nhưng nhớ đã gởi ba lô và cây đàn ở nhà một người quen trong xóm và hôm sau đi bộ theo con đường băng qua mấy đám ruộng để đến thăm một gia đình quen . Bước vào nhà thấy bà mẹ già đang dọn mấy tủ sách, nói: Chào cậu, lâu quá, mời vô nhà chơi. Mình vào nhà, đi qua một khoảng sân hẹp và bước vào một xưởng mộc nhỏ có ba người thợ mặc áo sa tanh đen cổ viền đỏ như những nghệ nhân, đang chạm trổ trên gỗ hay đang chế tác  một thứ hàng mỹ nghệ gì đó. Họ thân mật chào mình như người quen đã lâu. Mình nói  về sự đổi mới của địa phương và về số lượng xe cộ gia tăng quá nhanh khiến trên đường đi đến đây mấy lần suýt bị tai nạn. Mấy người thợ cũng hỏi về tình hình học tập và nhiệm sở sắp tới của mình. Nóng quá nên lúc nói chuyện mình cởi trần lúc nào không hay. Mình hết sức ngạc nhiên và lúng túng khi một cô gái chừng 18 có lẻ từ gian bếp gần xưởng mộc bước ra. Đó là một cô gái mặt tròn như trăng rằm và đôi mắt quá lúng liếng rất tình tứ . Mình ngạc nhiên la to: Ủa trời! An phaỉ không? Cô gái không trả lời mình nhưng nói nhỏ: Anh ở lại chơi một tuần sau rồi hãy đi. Có lẽ đó là cô bé con gái út của nhà này mình biết cô từ lúc 13-14 đã lớn vụt lên hồi nào mà mình không hay.
3. Thức dậy lúc hơn hai giờ sáng và nhạc vẫn còn đang chạy. Mình tắt máy, nằm chờ ngủ tiếp, tự hỏi nơi mình vừa tới là đâu và cố lục trong trí nhớ có bao giờ mình quen một cô gái tên An chưa?
4. Dân chở mình bằng ô tô đang chạy bon bon trên con đường mới mở rộng thênh thang về hướng một khu di lịch sinh thái. Chợt có tiếng con gái gọi từ một chiếc ô tô khác đang chạy song song và hai đứa mình đưa tay chào nàng. Nàng là cô bạn nhỏ trong nhóm hay đi chơi với nhau nhưng lâu quá rồi không gặp. Dân cho xe chạy song song để nói chuyện nhưng mình sợ nguy hiểm nên biểu Dân để nàng chạy trước. Người đi chơi đông nghẹt ở khu bán vé. Trong khi Dân đang đưa xe vào gởi thì mình và nàng vào trong một nhà hàng uống nước. Đó là một phụ nữ quá ư duyên dáng và đa tình.  Tụi mình kể cho nhau về những chuyện xaỷ ra trong thời gian mất liên lạc. Qua câu chuyện mình biết nàng đã ly dị và hiện đang độc thân.Người đi chơi đông đến nỗi họ vào đứng chật đầy trong nhà hàng . Có mấy người  đứng quay lưng lại che kín khiến không thể nhìn ra được ngoài sân. Lợi dụng lúc không ai thấy, mình hôn lên má nàng và đó là một cái hôn rất thú vị . Nàng cầm tay mình len qua đám người để đến phòng bán vé. Có mấy thằng bạn cũ gọi mình và mình quay sang chào hỏi mấy câu, khi quay lại thì không thấy nàng đâu nữa. Và đám người đông nghẹt trong khu du lịch cũng biến hết, kể cả mấy thằng bạn vừa chào mình. Khu du lịch đang chìm vào cảnh chạng vạng lúc chiều hôm. Một mình mình đứng trong cõi tĩnh lặng mông mênh.


Thứ Ba, 18 tháng 1, 2011

NGUYỄN KHẮC PHƯỚC - CHÚA Ở ĐÂU?



Chúa hiện diện trong từng cánh hoa
Chúa lượn quanh theo con bướm trước nhà
Chúa là nắng hồng bình minh rực rỡ
Là ngọn gió chiều mát rượi làn da

Chúa trong vòng tay anh mỹ miều
Chúa rộn ràng nhịp trái tim yêu
Chúa hãi hùng đạn bom chinh chiến
Chúa kinh hoàng bão xoáy lửa thiêu

Chúa cho ta cõi vô thường làm nôi
Chúa dạy ta luật nghiệp chướng luân hồi
Chúa chỉ đường để ta tự đến
Cõi vĩnh hằng ngay trong trái tim thôi

Chúa đã cho ta tất cả, đủ rồi
Đừng cầu xin chúa nữa bạn ơi
Hãy trở về cõi tâm tĩnh lặng
Để thấy trong ta đã có chúa rồi.

Chủ Nhật, 16 tháng 1, 2011

THÁI ĐÀO - NHẬT KÝ MỘT NGÀY


Sáng nay ngồi nhớ bạn hiền
Nhớ chùm thơ nhỏ điên điên tàng tàng
Nhớ cô nàng rất điệu đàng
Làm thơ để tặng cô nàng xé đi.

Chiều nay buồn quá làm thinh
Sờ râu, râu cũng nhạt tình lua tua
Nhớ thằng Phước, nhớ thằng Bình
Mấy thằng uống rượu, Võ Thìn ngâm thơ.

Tối nay buồn quá bơ phờ
Không thương không nhớ không chờ đợi ai
Chỉ nghe gió thở  ơ …hờ
Dở hơi mấy đứa làm thơ…tâm thần!

Thái Đào
Thành cổ Quảng Trị
2010

NGUYỄN KHẮC PHƯỚC - ĐỐI THOẠI VỚI CAO TIỆM LY

Truyện ngắn
         
         

Ê này, Cao Tiệm Ly ! Đi đâu mà vội. Ghé vào chùa ta sẽ thết ngươi một bữa cơm chay.

Tai sao ta nhận ra ngươi, chút nữa ta nói, còn ta là người chèo thuyền đưa Kinh Kha sang sông Dịch Thuỷ. Ta tưởng các người thầm lặng tiển đưa trong bí mật , hoá ra lại rượu thịt, ca hát rình rang. Ta biết các người chẳng coi ai ra gì trong thiên hạ nhưng khinh địch  bao giờ cũng khó thành công.

Ta biết ngươi đang hướng về kinh đô nước Tần để làm thích khách, nhưng tội chi ngươi phải gánh chuyện bao đồng. Ta nói chuyện bao đồng vì  nước Yên là của vua Yên . Không của vua Yên thì của vua khác. Ngươi là thầy chùa, cứ quét lá đa.


À, thì ra ngươi không vì nước Yên, vua Yên, hay thái tử Đan gì hết  mà chỉ muốn trả thù cho Kinh Kha. Nhưng thử hỏi Kinh Kha có xứng đáng để ngươi xông pha vào hang cọp ?


Với ta thì Kinh Kha chẳng phải là khách khanh văn giỏi vũ dũng mà là chỉ một tên du thủ du thực, kiêu căng tự phụ, hai lần bị người ta mắng khi cùng bàn kiếm thuật, chứng tỏ kiếm thuật của hắn chưa thông; một lần đánh cờ bị người ta đuổi, chứng tỏ binh thư chưa thạo. Hắn lang bạt đến nước Yên làm bạn với ngươi chẳng qua vì tham ăn thịt chó,  hát hò om sòm giữa chợ cũng chỉ vì tham uống rượu ngon, lại làm bộ làm tịch là người thâm trầm, khoe có bạn bè trưởng giả cốt để lừa bịp. Điền Quang tiến cử hắn chẳng qua biết mình thế nào rồi cũng phải chết, tìm cách chết ở nhà toàn thây . Thái tử Đan chọn Kinh Kha cũng giống như người đang  sắp chết trôi vơ gặp ván. Trôi đây là  trôi giữa biển hận thù  vì tự ái cá nhân nhỏ nhen, cái này thôi không bàn đến. Nếu Kinh Kha là bậc chính nhân quân tử thì đâu chịu bán mạng mình cho rượu thịt, lụa là, mỹ nhân,  nếu là kẻ nhân từ thì tại sao lại nhận cánh tay mỹ nhân làm quà vì lời khen đầu cửa miệng.


Còn ngươi, chẳng qua cũng chỉ là một chủ quán , hằng ngày quen tay thọc huyết chó, may có chút máu nghệ sĩ, lâu lâu thổi sáo giải khuây. Ngươi được Kinh Kha xem là bạn thân, cảm thấy hãnh diện, đem thân dựa bóng. Cái đuôi cọp chỉ là vật trang trí, không bao giờ biến thành con cọp. Người ta sợ cọp, không phải sợ cái đuôi của nó. Nhưng tiếc thay Kinh  Kha không phải là con cọp mà chỉ là một con chồn.


Giết một ông vua đâu phải dễ dàng như dìm chết một con chó.


Người ta nói không thành công cũng thành nhân, nhưng một chiến sĩ / một thích khách chắc chắn trăm phần trăm thành công mới thực hiện.


Thử hói ngươi có đủ uy dũng như Tào Mạt, ngang nhiên ném chuỷ thủ trước mặt Hoàn Công mà lấy lại được ba thành ? Liệu ngươi có đủ can đảm như Nhiếp Chính,  ban ngày ban mặt,  ngang nhiên xông thẳng vào phủ, giết chết tướng quốc nước Hàn ? Sáng mắt như Dự nhượng, lại là tay kiếm khách cự phách, hai lần phục kích không giết được Tương tử. Đui mù như ngươi, bỏ nghề giết chó từ lâu, chỉ có trong tay cây sáo, lại chỉ một lần duy nhất, liệu được mấy phần trăm thành công giết được vua Tần. Chuyên Chư chết nhưng công tử Quang được làm vua, còn  nếu ngươi giết được vua Tần cha, sẽ có vua Tần con lên thay, sẽ tàn bạo khốc liệt hơn vì ngươi đã giết cha nó. Chẳng những không có vua Yên nào được nhờ ngươi mà dân Yên đã bị đoạ đày rồi sẽ còn bị đoạ đày hơn nữa, hàng vạn dân Yên  sẽ phải chịu nô dịch để xây Vạn lý Trường Thành trước khi phơi thây nơi miền quan ải.


Ngươi nói đến sứ mạng của người nghệ sĩ ?  Tạm chấp nhận ngươi là một nghệ sĩ.  Vậy ngươi phải dùng phương tiện  của ngươi là cây sáo để sáng tác và biểu diễn sao  cho thật hay để lay động lòng người, kích động tinh thần yêu nước của người Yên chớ phải đâu đi làm thích khách chỉ với một cây sáo làm vủ khí. Lòng yêu nước không phải chỉ nghệ sĩ mới có. Ngươi có thể trở lại nghề thịt chó, biến quán thịt chó của ngươi thành chiêu anh quán, nơi giao lưu của các hào kiệt anh hùng. Những người ấy sẽ thay ngươi đi diệt vua Tần. Chuyện đơn giản như vậy  tại sao ngươi không làm được ?


Hồi nảy ngươi hỏi làm sao ta nhận ra ngươi. Ngươi đã thay tên, đổi dạng hoàn toàn rồi, không một kẻ nào có thể nhận ra ngươi được. Ta cũng không nếu không nhận ra bóng ma Kinh Kha lảng vảng trên đầu ngươi,  lòng căm thù  như hoả diệm sơn bốc lên cháy đỏ mắt ngươi, và một đàn ma chó đói đếm không xuể đang gầm gừ gớm ghiếc chạy theo sau ngươi không rời một bước.


Hoặc là linh hồn Kinh Kha sẽ giúp ngươi hoàn thành sứ mạng họăc là đàn ma chó sẽ nhập vào vua Tần để báo thù ngươi bằng cách thọc huyết ngươi hay dìm ngươi cho tới chết như ngươi đã từng hành hạ chúng.

Này Cao Tiệm Ly! Hượm đã ! Đi  gì mà vội. Ta đã có lương thực dành cho ngươi.

Dù sao cũng chúc ngươi hoàn thành mục đích, dù là mục đích điên cuồng.

Hỡi ôi! Lấy ân báo oán, oán ấy tiêu tan, lấy oán báo oán, oán ấy chập chùng. Một tay giết thịt chó  chẳng bao giờ hiểu được lời Phật dạy.


Nguyễn Khắc Phước

NGUYỄN KHĂC PHƯỚC - BÊN BỜ SÔNG




Đi thong dong
Ra bờ sông
Ngó mông lung
Vào vô cùng

Mây đang trôi
Trăng đang trôi
Ngày đang vơi
Thời gian vơi

Không vấn vương
Không chán chường
Cõi vô thường
Cõi vô lường

Chiếc lá vàng
Trôi trên sông
Nó không màng
Đến thiên đàng

Ai đưa tôi
Vào vực sâu
Thả tôi rơi
Để xem chơi

Tôi đang rơi
Tôi đang bơi
Vào cõi trời
Cõi không lời

Trong nguyên sơ
Không bến bờ
Bay vô tư
Đám bụi mờ...