Thứ Bảy, 14 tháng 10, 2017

Chuyện cổ Hàn Quốc: CHIẾC GƯƠNG SOI MẶT

Chuyện cổ Hàn Quốc
CHIẾC GƯƠNG SOI MẶT

Ở một làng quê nọ có anh học trò muốn làm quan. Một hôm anh từ giã gia đình để lên kinh đô dự thi. Ở kinh đô, khi đi qua một cửa hàng, anh trông thấy một vật nhỏ phản chiếu ánh sáng. Anh nhìn vào bề mặt phẳng láng và ngạc nhiên thấy mặt mình hiện ra rõ ràng trong đó. Trước đây, anh đã từng thấy mặt mình trong chậu rửa mặt nhưng không được rõ như vậy. Anh liền mua cái đó và mang về làng.

Ở nhà, anh không cho bất cứ ai xem, mà bí mật bỏ trong ngăn kéo, lâu lâu lại mở ra nhìn và mỉm cười. Vợ anh thấy cử chỉ kỳ cục của anh nên tò mò muốn khám phá. Đợi anh đi vắng, chị ta mở ngăn kéo và trông thấy một vật có một mặt trơn láng, nhìn vào thì thấy một phụ nữ trẻ mở to mắt ngạc nhiên nhìn mình. Chị liền kêu mẹ chồng: Mẹ ơi, chồng con mang một con vợ bé trẻ đẹp từ Seoul về đây. Bà mẹ chồng nghe con dâu gọi liền  đến cầm cái vật đó lên xem và nói: Tao có thấy con gái trẻ đẹp nào đâu, đó là bà già ở làng bên qua thăm tao.

Nghe hai mẹ con ồn ào, ông cha chồng đến hỏi việc gì. Cầm cái vật lạ lên xem, ông liền mang bỏ lên ban thờ, vừa khóc vừa lạy: Cha ơi, có chuyện gì không hay mà cha về đây. Con có làm điều gì sai thì xin cha cho biết để con sửa chửa.


Con dâu lấy làm lạ, không hiểu tại sao ông bố chồng mình lại cho đó là cha mình và vái lạy kì cục vậy. Chính mắt chị đã thấy con đàn bà trẻ đẹp trong đó mà. Chị lấy lại vật kia và nhìn. Đúng  rồi, nó lại hiện ra đây. Chị chưởi mắng nó là đồ ma quỷ biến hình, nó cũng bắt chửi lại chị, trợn mắt, nghiến răng như chị. Chị làm gì, nó làm nấy. Quá tức giận, chị liền ném vật lạ xuống đất và nó vở tan tành.

Thứ Ba, 22 tháng 8, 2017

CHIM CHÀO MÀO - Truyện ngắn

CHIM CHÀO MÀO
Truyện ngắn

     Thấy bạn bè nuôi chim, tôi cũng kiếm cái lồng, mua một chú chào mào thả vào nuôi cho vui.  Tôi chọn chào mào vì ngày xưa ở quê bố tôi chỉ thích nuôi chào mào vì chúng hót thật hay. Người ta có thể  bắt chim  bằng cách nhái được tiếng của chúng, riêng tiếng chào mào thì không ai nhái được vì tiếng kêu của nó có nhiều cung bậc khác nhau, khi bỗng khi trầm, tiếng trong tiếng đục và liếng thoắng một hơi dài, người ta gọi là giọng thổ đồng, nghe rất khoái lỗ tai. Đang buồn mấy nghe tiếng chào mào kêu cũng trở thành vui. Nhớ quê mà nghe được tiếng chào mào thì lòng cũng nhẹ nhỏm.

     Thế nhưng con chào mào của tôi đã hơn một tuổi rồi vẫn không một tiếng hót. Bạn bè đến chơi, có người nói chim anh ta chưa mọc hết lông đuôi đã biết kêu bảy tám tiếng. Có người bày tôi thay đổi thực phẩm, thay lồng lớn hơn, đem lồng treo ngoài vườn cho nó bắt chước tiếng đồng loại. Thế nhưng mọi biện pháp đều vô ích. Tôi định đem thả nó và mua con khác nhưng thằng con mười tuổi của tôi không chịu. Nó không cần tiếng hót vì nó chưa nghe chim chào mào hót bao giờ. Nó sợ thả ra thì chim đói  chết. Tôi định bụng một bữa nào đó sẽ mua một con giống y con này và thả vào lồng khi con tôi đang ở trường.


     Một bữa nọ tôi chở thằng con đến trường xong quay về nhà . Vừa mở cổng thì nghe trong vườn có tiếng chim chớp mào hót. Tôi ngẫn người ra. Tiếng chim quá tuyệt vời tôi chưa bao giờ nghe con chào mào hót hay thế kể cả những con chào mào của bố tôi ngày xưa.  Nó hót một tràng có đến  ba mươi giây và rồi tiếp một tràng khác liền sau đó. Chắc là giọng thổ đồng đây rồi. Tiếng hót như một khúc nhạc được diễn tấu bởi một nhạc công trứ danh: dồn dập, liếng thoắng, trầm bỗng, trong trẻo và dần cao vút lên. Tôi cảm thấy tâm hồn mình phơi phới nhẹ tưng. Tôi lắng nghe một hồi và biết nó đang ở trên cây khế trước nhà. Anh này muốn đến tán  chim nhà tôi đây. Cứ ở đó mà hót, ta sẽ có cách bắt chú mầy. Không dưng mình lại có một con chim hót cực tuyệt.

     Tôi lén ra phía sau nhà nơi  treo sẵn cái lồng sập. Lấy cái lồng sập xuống tôi kiểm tra lưới,  cài  lên rồi đưa ngón tay vào thử xem lưới có sập không. Tốt! Quá nhạy! Tôi vào cửa sau định bụng ra hiên  lấy lồng chim chào mào xuống và thả con chào mào của tôi vào lồng sập để làm mồi. Thế nhưng hỡi ôi, cái cửa lồng mở toang và con chào mào của tôi đã bay mất. Tôi nhớ hồi sáng vì vội đưa con đến trường cho kịp giờ học nên đã quên đóng cửa lồng. Tôi dậm chân muốn kêu trời nhưng lại thôi vì tiếng chim ngoài kia vẫn đang thánh thót.

   Tôi rón rén nhẹ nhàng từ từ di chuyển đến gốc khế và nhìn lên. Hình như con chim thấy tôi nhưng nó không bay đi, chỉ nhảy lên một nhánh cao hơn. Nhìn kỹ thì hình như nó là con chào mào bạc má có cườm quanh ức của tôi. Đúng rồi, nó là con chim của tôi đã sẩy lồng ra đây. Không thể có con nào giống nó như đúc vậy được.  Tôi mừng quá, con chim tôi không những biết hót mà hót hay vào bậc nhất. Nhưng tại sao bấy lâu nay ở trong lồng nó không hót nhỉ? Một tiếng cũng không.


NKP

CON NGƯỜI TA CÓ CÁI SỐ - Truyện ngắn

CON NGƯỜI TA CÓ CÁI SỐ

Truyện ngắn

     Sau ngày đất nước thống nhất,  tôi nộp đơn xin làm ở một hợp tác xã. Hồ sơ xin việc phải có lý lịch được chính quyền địa phương chứng nhận. Tôi nghĩ mãi vẫn không kiếm ra một người bà con bên nội có tham gia cách mạng để khai vào lí lịch, bèn hỏi mẹ tôi. Mẹ tôi nói: "Cậu Thu mầy đi tập kết ra miền Bắc nghe nói làm bác sĩ, mầy không biết sao?" Tôi hý hửng khai vào lý lịch và đem lên Ủy Ban chứng nhưng họ từ chối, biểu về viết lại. Hỏi ra mới biết cậu tôi chỉ là dược sĩ đông y ở một bệnh viện huyện nào đó, không hiểu sao sau khi hòa bình bốn năm vẫn chưa về quê.

     Mợ tôi và thằng con trai đợi cậu hai chục năm không có tin tức rồi phải đợi thêm năm năm nữa cậu mới xuất hiện. Sau giây phút mừng rỡ cha con vợ chồng gặp nhau,   câu đầu tiên cậu nói với mợ là xin đem bà vợ hai và hai thằng con trai ngoài ấy vào trong này sinh sống.  Mợ và thằng con, sau ít phút ngạc nhiên, dần dần chuyển sang tức giận. Mợ chỉ khóc nhưng thằng con cương quyết đuổi bố nó đi.

     Cậu mang ba lô trở ra miền Bắc. Một vài tháng sau cậu lại trở vào cũng chỉ một mình. Cậu chuyển vào công tác tại một trạm đông y của huyện nhà và ở đó luôn không về nhà. Nghe nói mợ hai và hai thằng con ngoài kia cũng đuổi cậu đi khi được tin cậu đã có vợ con trong này.

    Thế là từ một người có gia đình với hai vợ và ba con trai nay trở thành người độc thân. Mỗi lần mẹ tôi đến thăm cậu, thường nghe cậu nguyền rũa mấy thằng con trai. Thề sẽ lấy vợ lần thứ ba và sẽ sinh con gái. Chuyện lấy vợ không khó khăn gì vì cậu tôi  mặc dù lớn tuổi vẫn  trắng trẻo đẹp trai như thanh niên. Và rồi cậu tôi lấy vợ thứ ba thật.  Đó là cô cấp dưỡng ở bệnh xá bấy lâu thường ngày nấu cơm cho cậu tôi ăn. Và đúng với ý nguyện của cậu, mợ ba sinh cho cậu một cô con gái.

   Sau khi mừng rỡ  sinh được con gái mẹ tròn con vuông  thì cậu tôi bắt đầu lo lắng vì con gái cậu có vẻ không bình thường. Càng lớn nó càng tỏ vẻ đờ đẫn, chậm phát triển về trí tuệ. Khám bệnh bác sĩ nầy cho là có triệu chứng bệnh đao, bác sĩ khác cho là bị nhiểm chất độc da cam. Môi nó dày, mắt to và lồi, người mập ú.  Suốt ngày thấy gì cũng cười. Đặc biệt từ nhỏ đến lớn nó chỉ đòi cậu bồng ẵm, chăm sóc. Con bé nay đã hơn mười lăm tuổi chưa hề đi đến trường. Hằng ngày bố nó phải bưng cơm, kêu hà hà cơm này cơm này rồi đút cho nó như một đứa lên hai, chiều đến phải dắt nó vô nhà vệ sinh dội nước kì cọ tắm rửa. Tối nó vẫn ngủ với bố nó như từ bé đến nay, không chịu ngủ với mẹ hay ngủ một mình. Nghe nói thậm chí khi nó tới tháng, bố nó cũng phải thay băng vệ sinh, làm sạch chỗ dơ cho nó.   

      Việc chăm sóc một người bệnh từ đầu chí cuối với cậu không khó vì dù sao cậu cũng làm trong ngành y, nhưng điểm lại  cuộc sồng gia đình, vợ con của cậu thì chỉ thấy  toàn khổ với khổ. Tôi hỏi sao cậu khổ mãi  thế, mẹ tôi chỉ phán một câu:  Con người ta có cái số và số của cậu mầy là vậy.


NKP

Thứ Hai, 21 tháng 8, 2017

CON VỊT QUA CA DAO


Lời thưa: Năm Dậu nói chuyện gà, vậy năm gì nói chuyện vịt? Không có năm nào cả bởi con vịt không có mặt trong 12 con giáp. Thấy thương con vịt quá nên tôi viết bài này. 

CON VỊT QUA CA DAO

Mùa hè bạn thường về miền quê để du ngoạn hay thăm bà con, làng xóm, quê cha đất tổ. Thật thoải mái biết bao khi đi ngang qua cánh đồng lúa xanh rì gợn sóng bồng bềnh mát rượi nhờ ngọn gió nồm êm ái. Cảm giác ấy tràn trề hơn hơn khi thấy trên cánh đồng có một hồ nước điểm những hoa sen trắng hồng, hoa súng tím vàng và một đàn vịt đang bơi hiền hoà trên mặt nước. Cảm giác thoải mái lên đến tột cùng khi bạn nghe văng vẳng đâu đây giọng hò của anh nông dân đang đạp guồng nước và chị thôn nữ đang nhổ cỏ lúa trên đồng.

Câu hò như thế này:

Con vịt nó kêu "cặp cặp"
Nó kêu không hồi không chặp kêu khắp dòng sông
Kêu "Đào hoa giang thượng tương chiếu hồng "
Kêu trai chưa vợ gái chưa chồng thành đôi
Kêu rồi nước chảy hoa trôi
Tiếng thời kêu "cặp" nhưng mồ côi một mình
- Con gà nó kêu "Chiếc chiếc"
Hắn kêu tha thiết kêu cả năm canh
Kêu: "Cô sản lưu thủy bất vị thần "
Trời kia khéo để duyên lành nhở nhơ
May mô ngộ gặp tình cờ
Tuy rằng kêu "Chiếc" nhưng bây giờ thành đôi.


Vịt không chỉ lội trên đồng, vịt còn đi vào trong câu hò câu hát. Con vịt gắn liền với đời sống kinh tế cũng như tình cảm của người nông dân. Nơi nào có đồng, có ruộng, có cái ao nho nhỏ là nơi ấy có vịt, thứ gia cầm dễ nuôi ít bệnh tật hơn gà.

Không kể những người nuôi vịt chạy đồng để làm kinh tế, bất cứ hộ gia đình nào cũng nuôi dăm con vịt chủ yếu để lấy trứng hoặc giết thịt. Người nông dân hằng ngày qua bữa bằng dưa cà còn vịt thì dành cho những dịp quan trọng:

Ra công trồng một vườn cà
Cà đem muối mặn cả nhà ăn chung
Vịt gà nuôi béo nhốt lồng
Chờ khi giỗ chạp vặt lông cúng thờ.

Đôi khi ông chồng muốn làm một con để ăn cho đỡ thèm thì bà vợ khoát tay:

Thôi thôi đừng vịt đừng gà
Cà non chắm mắm cà già làm dưa

Cụ Nguyễn Khuyến có ao, có vườn nhưng rất tiếc Cụ không nuôi vịt mà chỉ nuôi dăm con gà thả rông, để khi khách đến thì than: "Vườn rộng rào thưa khó đuổi gà", vì nếu có vịt thì rất dễ đuổi bắt, trái lại,  những người nông dân mặc dù hiếm khi tự cho phép mình ăn thịt vịt nhà nhưng khá rộng rãi:

Ao ta ta thả cá chơi
Vườn rộng nuôi vịt, vườn khơi nuôi gà
Quanh năm khách khứa đến nhà
Ao vườn sẵn có lọ là tìm đâu.

Hay là: Khách đến nhà không gà thì vịt.

Người thành phố không mấy ai nuôi vịt nhưng có thịt vịt để ăn quanh năm. Thịt vịt là món bình dân. Sáng ra mới mở mắt thì đã nghe rao:

Cháo gà cháo vịt cháo thịt cháo cua
Cháo rùa cháo ếch cháo lệt cháo lươn
Mới ra đường nóng hổi vứa thổi vừa ăn
Cháo đây!

Ngoài thịt vịt, trứng vịt lộn cũng là món ăn khoái khẩu của người Việt ở thành phố. Nhà văn Lê Phi đã viết về nghề bán trứng vịt lộn ở Huế như sau: Thành phố Huế vào khuya lẫn trong tiếng động cơ thưa thớt là những lời rao: “Ai lộn đây…lộn nào…” nhọc nhằn của những phụ nữ nghèo mưu sinh chốn thị thành nhờ thúng trứng vịt lộn. (Lê Phi, Dân Trí, 20-4-08).

Những cái tên của các bà, các chị đã đi vào ca dao:

Ở Phú bài có cô Chín, cô Hai
Ở An Cựu có bà Tú, bà Ca,i bà Nghè
Trong thành nội có mấy o bán chè
Ngoài thành nội có mấy bà bán hột vịt lộn rao rè cả đêm.

(Bà Tú, bà Cai, bà Nghè mà phải đi bán trứng vịt lộn thì các bạn có thể đoán câu ca dao nầy xuất hiện vào thời điểm nào.)

Người sành ăn thịt vịt biết chọn vịt nào để làm thịt:
Vịt già gà non.

Thịt vịt thì hiền nhưng trứng vịt thì người đang ốm phải coi chừng: Gà độc thịt, vịt độc trứng.

Thịt vịt và trứng vịt là thực phẩm cho người còn vịt con thì:
Bao phen quạ nói với diều
Ngả Kinh Ông Hóng có nhiều vịt con.

(Kênh ông Hóng ở Bình Lãng, huyện Tân Trụ, tỉnh Long An.)

Con vịt không chỉ là thực phẩm hay thương phẩm mà hình ảnh hiền hoà dễ thương cuả nó xuất hiện trong nhiều tình huống để làm vật trung gian, tạo điều kiện thuận lợi cho con người giao tiếp với nhau.

Ao bèo hồ sen với đàn vịt lội là nơi nhiều mối tình quê nẩy nở.

Chiều chiều vịt lội bàu sen
Để anh lên xuống làm quen với nàng.


Chiều chiều vịt lộ bờ làng
Thương người áo trắng vá quàng nửa vai

(Vịt lội bàu sen mà em cũng có thể đang lội bàu sen đang chăn vịt hay hái bèo. Có em thì có vịt. Em và vịt hai hình ảnh gắn liền nhau. Vịt dễ thương mà em cũng dễ thương.)

Và là nơi hẹn hò của bao cặp tình nhân.

Ngập ngừng vịt lội ao sen
Bữa nay gặp lại người quen tôi mừng.

(Vịt xuất hiện thì em cũng có mặt. Vịt là dấu hiệu của em. Vịt là cầu nối là kẻ mối mai se kết cho tình duyên của anh và em. Thương em thương cả...đàn vịt của em.)

Thế nên khi  phải xa nhau thì hình ảnh con vịt  gợi nhớ đến người mình yêu. Nếu là phụ nữ có chồng đi xa thì:

Vịt nằm bờ mía rỉa lông
Cám cảnh thương chồng nhạn lạc đằng xa.

Người đi xa lại cảm thấy lo lắng cho người yêu người vợ đang ở quê nhà vào mùa nước nổi. Khi nước lớn, con vịt lội tung tăng chẳng có gì nguy hiểm còn người vợ một thân một mình bên giòng nước xiết thì biết bao là hiểm nguy.

Chiều chiều vịt lội mênh mông
Cầu trôi ván nổi ai bồng em qua.


Khi đôi uyên ương quyết định thành vợ chồng thì con vịt cũng là món sính lễ:

Người ta giàu thì đầu heo nọng thịt
Tụi mình nghèo thì cặp vịt đôi bông
Sao mai mọc buổi hừng đông
Ước sao nên vợ nên chồng thì thôi.

Hình ảnh con vịt còn đi vào ngôn ngữ dân gian.


Khi uống vào mấy xị thì ông nào cũng hăng tiết vịt phê bình bạn mình là đá gà đá vịt nghĩa là làm ăn qua loa. Vợ chồng không hợp ý nhay, ông nói gà, bà nói vịt, chẳng ai nghe lời ai. Nói quá đến khi khan cổ thì nói khàn khàn như vịt đực. Không ưng thì thôi chớ mắc chi mà chê người ta: đầu gà đít vịt và thấp lè tè như vịt.

Các thầy cô giáo thường khổ sở vì các học sinh lười biếng, nói không chịu nghe, khuyên bảo gì cũng như nước đổ đầu vịt. Nhiều học trò thời nay suốt đêm thức chơi game và tới lớp thì ngủ gà ngủ vịt. Nếu thầy giáo lỡ quát mắng hay đánh học trò thì không dưng phải vạ vịt. Trẻ con cùng lứa tuổi thì xấp xỉ ngang nhau như trứng gà trứng vịt. Cũng có đứa thông minh nhưng gặp thầy giáo nghiêm khắc thì trò ra trò, thầy ra thầy, trứng không thể nào khôn hơn vịt.

Tội nghiệp những đứa trẻ mất mẹ phải sống với mẹ kế bởi vì: Mẹ gà con vịt chít chiu. Mấy đời dì ghẻ mà yêu con chồng.

(Vì vịt không ấp trứng nên nhờ gà mẹ ấp giúp, nở ra vịt con. Lúc nhỏ không nhận ra nhưng sau một hai tuần trộng trộng, gà mẹ thấy vịt khác với con mình, thường mổ cắn để đuổi đi.)

Trong bức tranh miền quê, hình ảnh con vịt trên hồ sen đem lại cảm giác an bình. Hình ảnh ấy gắn liền với những tình cảm thật thà, chơn chất, với những gì thân thương nhất như người yêu, người vợ, người chồng và đôi khi cả người mẹ nữa:

Lắng nghe chim vịt kêu chiều
Bâng khuâng nhớ mẹ chín chiều ruột đau.

Mặc dù đó là con vịt trời nhưng cũng là vịt đấy thôi.

Con vịt có nhiều ý nghĩa như thế, thịt vịt đối với người dân quê quý giá đến thế nên mẹ của bạn và cả gia đình bà con đang trông ngóng bạn về để thết bạn  thứ vịt đã được vổ béo bằng thứ lúa chín rụng sau mùa gặt, bằng con tôm, con tép dưới ao, bằng con giun, con dế trong vườn, là thứ thịt vịt ngon không thể nào tả được và đặc biệt thơm tho tình cảm quê hương.

Mai bạn có về quê cho tôi về cùng với nhé.

NKP



Thứ Hai, 7 tháng 8, 2017

TÌNH EM VIỄN XỨ - Võ Làng Trâm họa thơ NK Phước

GẶP LẠI NGƯỜI XƯA
Tặng các bạn đồng môn Hải Lăng & Nguyễn Hoàng.

Mấy chục năm trời ta lạc nhau
Mây bay trăm hướng biết về đâu
Quê nghèo vắng bóng người mi biếc
Xứ lạ đơn thân kẻ áo nhầu
Họ nói em theo chồng phá rẩy
Người đồn anh xuống biển lên tàu
Tình cờ tái ngộ bên sông cũ
Bối rối mắt nhìn chẳng một câu.
NKP

Bài họa:
TÌNH EM VIỄN XỨ
Bom vùi đạn lạc phải xa nhau
Có dịp chia tay nói chuyện đâu
Bạn bị đôn quân thi cử bỏ
Mình lo tị nạn áo quần nhàu
Xót xa biết mấy khi lìa xứ
Tê tái làm sao buổi xuống tàu
Người hỡi thôi đành xin giữ kín
Hồn thơ khô cạn chẳng thành câu . . .

Võ Làng Trâm

Thứ Ba, 4 tháng 7, 2017

BẠN CŨ - Truyện ngắn

BẠN CŨ
Truyện ngắn

Hơn chục năm nay, nhóm bạn cùng lớp 3 thằng: Xê, Lô, Cáp, đều U60, hầu như cuối tuần nào cũng tập họp ở quán cà phê bên bờ sông khá đẹp của thị xã để tán gẩu chuyện trên trời dưới đất cho đỡ buồn, nhưng nói hoài cũng hết chuyện.
Một hôm có thêm Ất từ nước ngoài dẫn vợ về thăm quê mấy ngày, nhóm cà phê trở nên rôm rả. Sau khi hỏi thăm về tình hình gia đình, dâu rể mấy người, cháu nội ngoại mấy đứa, cuối cùng rôm rả nhất là chuyện sức khỏe đàn ông. Ông nào cũng than thở rằng trên bảo dưới không nghe, khiến các bà vợ cứ mở miệng là ông không được chi hết mặc dù ông chẳng hề làm chi sai, và cũng chẳng thèm mở miệng khen một tiếng mặc dù ông vừa khéo léo sửa xong cái máng xối, vá xong mái tôn để chuẩn bị mùa mưa, sơn xong cái xe đạp mini cho cháu nội…
Cuối buổi cà phê, Ất nghe Xê than thở nhiều nhất nên nói với Xê: Tau có mang theo 2 viên Viagra để dùng, mi lấy 1 viên xài thử, nếu thấy ok thì lúc nào cần, ra tiệm thuốc tây mua mà dùng tiếp. Thuốc này khá đắt, một ngày công thợ nề của mi chỉ mua được một viên rưởi.
Thực ra, Ất có một vỉ 4 viên nhưng nói láo chỉ có 2 viên.
Hôm sau vợ Cáp đi chợ, ngạc nhiên thấy vợ Xê sao bữa nay mặt mày hồng hào tươi tỉnh, cặp mắt sang trưng, cử chỉ hoạt bát, miệng cười tươi rói, chào hỏi hết sức thân mật, không như mọi hôm, mặt nhăn mày nhó, cứ cằn nhằn ông xã tui tệ quá, dở quá, chi chi mô mô …
Vợ Cáp hỏi: Mới trúng số hay răng mà vui dữ rứa?
Vợ Xê nói thầm vào tai vợ Cáp: Không biết ông Ất cho ông Xê cái thuốc bổ chi mà hồi hôm ông húc như trâu. Nói thiệt, từ cha sanh mẹ đẻ tới chừ mới được một bữa…
Vợ Cáp nói: Để tui biểu ông Cáp xin ông Ất một viên, không biết có còn không.
Chiều hôm đó, Cáp gọi cho Ất: Nghe vợ tau nói mi cho thằng Xê cái thuốc chi đó mà hồi hôm hắn mạnh như voi, hắn cạp vợ hắn cả đêm. Cho tau một viên xài thử.
Ất nói: OK, tới đây. Tau chỉ còn một viên để dành phục vụ bà xã, nhưng thôi, tặng mi cũng được.
Sáng hôm sau, gặp vợ Cáp ở chợ, vợ Xê hỏi:
Hồi hôm ra răng, có đạt yêu cầu không?
Vợ Cáp tiu nghỉu: Nhanh như thổi bong bóng cho cháu chơi, được mấy giây là nổ cái bụp. Mi hỏi ông xã mi dùng cách răng chớ ông xã tau ngó bộ không biết chi trơn. Không lẽ ông Ất cho thuốc giả?
Chiều hôm đó Ất gọi điện hỏi Cáp, Cáp nói:
Tau tiết kiệm nên bẻ làm hai, chỉ ngậm một nửa dưới lưỡi.
Cũng chiều hôm đó, Lô gọi Ất để xin một viên.
Ất nói: Tiếc quá, chỉ có hai viên cho hai thằng rồi. Tau thấy mi còn phong độ chán, cần chi thứ đó? Tới đây chở tau đi nhậu, tau sẽ có cách.
Ất nghĩ đến lọ thuốc bổ đa sinh tố One A Day có mang theo, có thể dùng làm giả dược.
Ở quán thịt dê, Ất đưa cho Lô một viên sinh tố và dặn dò:
Bữa ni tau bao, nhưng chiều mai, chỉ hai vợ chồng mi thôi, tới tại tiệm thịt dê này nhậu một bữa, trước khi ăn uống viên thuốc này, ăn xong ra ghế đá bờ sông ngồi ôm nhau như thuở mới quen. Chừng một giờ sau thì dẫn nhau đến khách sạn, vào mở vòi sen hay bể tắm cùng tắm chung, kỳ cọ vuốt ve nhau, sau đó lên giường làm như thuở mới cưới, mơn trớn nhau một giờ, chịu khó ô ran cho điệu, biểu bà xã hen zop cho lâu.
Lô hỏi: Mi nói ô ran với hen zop là răng, tau không hiểu?
Ất nói: Mi coi mấy hình trong điện thoại của tau đây là hiểu ngay.
Hai ngày sau, Lô gọi cho Ất: Cảm ơn viên thuốc và hướng dẫn của mi, nghe.
Ất hỏi: Kết quả ra răng mà cảm ơn?
Lô nói: Kết quả khả quan, mi ơi. Mụ vợ tau nói giá mà mình biết làm như ri từ hồi mới cưới thì …

Nguyễn Khắc Phước

VỀ HƯU - Truyện ngắn

VỀ HƯU
Truyện ngắn

Hoàng định cư ở Mỹ, năm năm về trước anh về Việt Nam lần thứ nhất. Lần này là lần thứ hai. Sau một tuần dành cho bà con nội ngoại, hôm nay anh mới dành thì giờ để gặp các bạn cùng lớp thời phổ thông.

Hoàng với ba bạn đang ngồi ở một quán cà phê.

Hoàng không có số của Quảng nên nhờ Minh gọi.
Minh nói:
-Thôi, cái thằng đó tau chịu thua rồi. Biết bao nhiêu lần tau gọi hắn mà hắn cứ nói đang về quê xây mộ, đang đại diện nhà trai đi hỏi vợ cho cháu, đang đại diện gia đình Phật tử đi làm từ thiện, v.v. Toàn là những việc quan trọng mà hắn là nhân vật chính… 
Lập nói: -Rứa là mi lầm rồi. Hắn ở nhà chớ không đi mô hết.
-Răng mi biết hắn ở nhà mà không đập cửa kêu hắn ra? Minh hỏi.
- Tại hắn có chuyện buồn nên không muốn gặp bất cứ ai. Phải thông cảm cho hắn. Lập nói.
- Chuyện buồn ra răng mi nói tau nghe. Quảng tò mò.
- Hắn là giáo viên dạy địa thì bọn mình biết rồi. Về hưu không biết chuyện chi làm thêm, hắn soạn tủ sách, thấy có mấy cuốn sách cũ về bói toán của cha hắn để lại, bèn mày mò tự học coi tuổi, coi ngày cho người ta. Cũng nhờ tiếng của cha hắn nên nhiều người đến coi và hắn cũng kiếm được ít tiền tiêu vặt. Khi con hắn đến tuổi cưới vợ, hắn lật sách coi rất kỹ, bắt con hắn phải kiếm cho được vợ đúng tuổi tam hạp như sách nói. Rồi ngày hỏi, ngày cưới phải là ngày tốt nhất trong năm. Thế nhưng chưa đầy một năm thì hai đứa ly dị. Bà vợ nó đem mấy cuốn  sách bói toán đốt sạch, còn nó thì bỏ nghề và không dám tiếp xúc với ai.
-Tưởng chuyện to lớn hóa ra là chuyện vặt. Hoàng nói. Tụi bay chở tau đến nhà hắn, để tau lôi cổ hắn ra. Nhưng phép lịch sự trước khi đến nhà ai cũng phải gọi điện báo trước nhé.

Khi cả bọn đứng trước nhà Quảng, Minh rút điện thoại ra gọi.
-A lô Minh gọi Quảng đây. Có thằng Hoàng từ Mỹ về muốn gặp bạn cùng lớp. Mi ra với hắn một tý.
-Tiếc quá. Hôm nay tau phải chở vợ về quê dự đám giỗ ông già vợ.
-Thôi đừng xạo nữa. Lần này thì tau không thông cảm cho mi mô. Tau thấy mi đang tưới cây trên lầu. Mau xuống trình diện.

Thế là Quảng phải theo các bạn ra quán cà phê.

Sau khi tay bắt mặt mừng và ngồi yên chỗ, Hoàng vỗ vai Quảng nói:
-Mi nhớ năm năm trước tau về nước có đến nhờ mi coi tuổi cho con trai và con dâu tương lai, coi luôn ngày cưới hỏi không?
-Có nhớ. Nhưng thôi đừng nhắc chuyện cũ làm chi…
-Mi biết răng không? Sau khi con trai tau mang được vợ nó sang Mỹ, hai đứa chỉ sống với nhau hơn hai năm rồi đường ai nấy đi. Rứa mà tau chẳng buồn chi, lại còn mừng nữa là đằng khác bởi để lâu hơn chúng nó có con thì rất phức tạp, khi có tài sản càng phức tạp hơn.  Chỉ làm giàu cho bọn luật sư.  Ở Mỹ, bọn trẻ ly dị là chuyện thông thường. Tau có trách chi mi đâu, vì tau chẳng tin bói toán, chỉ coi cho thỏa lòng nhà gái. Còn mi chẳng có lỗi chi mà lỗi là do mấy cuốn sách vớ vẩn của ông già mi, chỉ dùng được vào thời của ông bà mình, chỉ có lấy thêm vợ, không ai biết đến từ ly dị. Cái vụ con trai mi thì tau nghe rồi, mi cũng chẳng có lỗi chi. Còn mụ vợ mi đốt mấy tập sách coi bói của mi thì cũng đúng thôi. 
Quảng và Hoàng ôm và vỗ vai nhau.
Quảng nói:
-Dù sao tau cũng xin lỗi mi về chuyện tau coi tuổi cho con mi. Chút nữa mi ghé nhà tau nói cho mụ vợ tau nghe để mụ bớt giận.

Nguyễn Khắc Phước


Thứ Ba, 20 tháng 6, 2017

Cách tải ảnh lên INSTAGRAM bằng điện thoại LENOVO.

Cách tải ảnh lên INSTAGRAM bằng điện thoại LENOVO.
Máy khác thì mình không rõ.


Mở ảnh đã chụp.
Bấm vào góc phải trên để hiên ra icon chia sẻ.
Bấm vào icon con chia sẻ, chọn icon INSTAGRAM.
Khi ảnh đã xuất hiện, dùng ngón tay di chuyển ảnh để cắt theo ý thích.
Nếu được, những điểm quan trọng  ảnh nên nằm ở chỗ đường kẻ màu trắng giao nhau hoặc theo  luật 1/3, 2/3.
Muốn đăng hình đầy đủ, không cắt , thì dùng 2 ngón tay co hình lại.
Bấm mũi tên màu xanh trên hình để hoàn tất việc cắt hình.

Bấm chọn bộ lọc bên dưới hình để chọn màu và độ sang ưa thich.
Bấm   chữ “Tiếp” màu xanh trên hình để hoàn tất việc lọc .

Bấm vào dòng “Viết chú thích”, key board hiện ra, viết  chú thích hay thuyết minh cho hình.
Bấm “Chia sẻ” để đăng hình.
Xong.


Muốn sửa hay xóa ảnh trên Instagram:
Mở ảnh đã đăng, bấm vào 3 chấm theo chiều dọc.
Khi màn hình mới xuất hiện, bấm chọn xóa hay sửa.
Chỉ sửa được phần thuyết minh ảnh.
Bấm vào dấu tick (chọn)  màu xanh trên góc phải để kết thúc việc sửa phần thuyết minh.
Nếu dấu tick màu xanh mờ thì nó chưa cho kết thúc.
Bấm nút enter để dấu tick màu xanh hiên rõ.

Muốn ảnh mình được xem nhiều thì mình phải xem ảnh người khác bằng cách theo dỏi những bạn có ảnh theo chủ đề mình thích.
Bấm icon trái tim để like và icon hộp thoại (hình tròn có 1 gai)  để bình luận.
Bấm vào dấu tick màu xanh để đăng bình luận.

Để tìm bạn quen  thì phải biết nick name của họ.
Instagram thường giới thiệu các bạn Facebook của mình có tài khoản instagram nhưng đa số đều không đăng hình nhiều.
Khi mở Instagram, xuất hiện nhiều trang cá nhân, thường của người nước ngoài.
Trước khi theo dỏi họ, nên vào trang của họ để xem mình có thích không bằng cách bấm vào hình đại diện hoặc nick name.
Nếu thích thì bấm vào “Follow/Theo dỏi “ để chuyển sang “Following / Đang theo dỏi”
Hình mới  đăng của họ sẽ hiện ra khi mình mở Instagram.

Để tìm người quen mà ta đã theo dỏi , ta bấm vào icon kính lúp bên dưới rồi bấm vào kính lúp bên trên, trên màn hình sẽ có nick của họ.
Để tìm hình theo chủ để, sau khi bấm vào kính lúp  trên ta gỏ  1 hashtag  và tiếp liền nội dung ( tiếng Anh hoặc Việt) , ví dụ: #flower,  #hoa  #bonsai,  #pagoda, #chùa, #chua, #hue, #huế, #chuahue,  #huefestival,  #butterflies, #saigonxua, #hanoi  v.v.
Để hình của mình được người ta tìm thấy cũng nên gỏ thêm vài hashtag ở dòng thuyết minh,  ví dụ: #canhdepvietnam, #quehuong, #dongque, #vocchava, #sontradanang, #landscape, #travel…
Khi gỏ 1 hashtag,  nếu hiện ra những hashtag có sẵn,  thì ta chỉ việ bấm chọn.
Người ngoại quốc thường đăng hình theo 1 chủ để như hoa, bướm, động vật, thiên nhiên, người  đẹp, v.v.

Mình đã đăng bài này lên Facebook mấy lần nhưng đều bị xóa mất.


Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2017

CHUYỆN CỦA ĐÀN BÀ - Truyện ngắn


CHUYỆN CỦA ĐÀN BÀ
Truyện ngắn của Nguyễn Khắc Phước


Nhờ chị nhắc đến thằng cha Quân chồng con Huệ, em chợt nhớ đến chuyện này. 

Vào một buổi tôí mùa hè năm ngoái, em đang ngồi soạn bài thì có một thằng cha xộc vào nhà hỏi: Có vợ tui ở đây không? Em hỏi: Vợ anh là ai, đến đây có việc chi? Trong bụng em nghĩ chắc là cha mẹ học sinh đến phàn nàn việc gì đó. Thằng cha ấy nói: Tui là Quân, chồng của Huệ, là bạn cùng lớp với chồng của chị, chị không nhớ hả? Em nói: Lâu rồi tui quên. Nhưng vợ anh đến đây có việc chi? Thằng cha ấy hùng hổ: Chị không biết chồng chị đã đeo đuổi vợ tui từ thời học sinh cho đến nay? Họ đã hẹn hò gặp gỡ nhau gần hai chục năm nay, từ hồi chồng chị còn làm ở bệnh viện miền núi. Hồi đó vợ tui lâu lâu lại nói về quê đám giỗ, kỳ thực là lên tận miền núi gặp chồng chị. Hai người đã làm chuyện gì với nhau, có trời biết. Thằng con đầu là con ai, có trời biết. Nhưng chưa hết. Mấy chục năm nay, đêm nào ngủ cũng mớ Quân, Quân. Vài ngày nay nó bỏ đi mất tiêu, không theo chồng chị thì theo ai? Em nổi xung lên,  la hắn: Tên chồng tôi và tên anh giống nhau. Mớ Quân Quân là mớ anh chớ phải mớ chồng tôi đâu? Để tôi nói cho anh nghe. Chuyện mấy người đó ngày xưa yêu nhau là chuyện tình yêu học trò, ai mà không có. Hồi học sinh chính anh cũng yêu đứa nầy đứa nọ, thử hỏi có chuyện gì bậy bạ không? Chồng tôi cũng vậy thôi, tôi tìm hiểu làm gì? Còn hồi chồng tôi làm bác sĩ ở quê vợ anh, giúp đỡ vợ anh thế nào chỉ có anh không biết hoặc biết mà lờ đi, còn tôi và bạn bè trong lớp chồng tôi đều biết hết. Vợ anh hồi đó đau bao tử, mình gầy như con mắm. Anh thì công nhân lương không đủ uống rượu lấy chi mà mua thuốc cho vợ. Nghe nói vậy anh ta nổi xung: Chị đừng có xúc phạm tôi nghe. Bây giờ tôi là phó giám đổc rồi nghe, không thua gì bác sĩ chồng chị đâu nghe. Nghe rồi. Nghe hết trơn rồi. Để tôi kể tiếp cho anh sáng mắt ra. Hồi ấy chồng tôi đã bỏ tiền lương bác sĩ mới ra trường để mua thuốc cho vợ anh uống cho đến khi lành bệnh. Chồng tôi nói hết với tôi. Vợ anh không nói với anh sao? Không hả? Tôi nghe một người bạn cùng lớp với anh nói anh đã kể chuyện này với anh ta mà? Sao hồi ấy anh hiền hậu dễ thương quá vậy, lịch sự quá vậy, mặc dù anh chỉ là công nhân nghèo? Bây giờ anh lên phó giám đốc rồi sao anh mất lịch sự quá vậy? Tự dưng anh xộc vào nhà tôi để kiếm vợ anh. Tôi giữ vợ anh làm gì? Anh ta la lối: Chị đừng có chưởi mắng tôi kiểu đó, nghe chưa? Tôi là chồng, tôi có quyền tìm vợ tôi bất cứ nơi đâu, lôi cổ nó ra để trị tội, trị luôn thằng cha nào quyến rũ vợ tôi, làm tan nát nhà tôi. Em cũng la lối: Anh là đồ ăn cháo đá bát. Chồng tui giúp vợ anh lành bệnh, tui biết và ủng hộ, anh còn không cám ơn, đằng này lại đến đây la lối ỏm tỏi. Chồng tui bây giờ đang tu nghiệp bên Mỹ, anh có muốn thì qua bên ấy mà tìm. Mẹ chồng em lên tiếng: Này cái anh kia, sao anh phó giám đốc mà khờ quá vậy. Nếu vợ anh bỏ anh theo con tôi thì con dâu tôi nó tìm vợ anh để đánh ghen chớ mắc chi lại chứa chấp vợ anh ở đây. Con tôi đã đi Mỹ sáu tháng nay rồi còn vợ anh ở đâu thì ai mà biết. Hay là anh đang âm mưu chuyện gì đây. 

Thằng cha Quân đó hậm hực bỏ đi. 

Mấy ngày sau em tới khu bán rau củ trong chợ để hỏi tin về Huệ và cuối cùng tìm được Huệ, thì đúng như bà mẹ chồng em nói, Quân đang âm mưu tìm cách ly dị Huệ bằng cách tung hỏa mù, như người ta nói: Bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu đi. Anh ta đang có bồ nhí. Em hỏi Huệ bỏ đi đâu trong mấy ngày đó, nó nói đi tìm con mẹ cầm cái, làm chủ hụi. Đến ngày Huệ hốt hụi thì nó trốn mất tiêu, không có tiền để đưa cho Quân đi công tác. Em nói: Đi công tác thì có tiền của nhà nước chu cấp đầy đủ, chớ mắc chi lại lấy tiền bán rau củ của Huệ để chi? Huệ nói đã bắt được nhiều thư từ của con bồ nhí ấy, hai người định dẫn nhau đi chơi. Chồng Huệ dựng chuyện Huệ đã theo chồng em gần hai chục năm nay và hai đứa con của Huệ không phải là con của hắn. Làm gì có chuyện ấy được. Hồi tụi nó lấy nhau, anh Quân chồng em còn đang học ở Sài Gòn. Tụi em gặp nhau trong ấy và yêu nhau. Tụi em lấy nhau sau khi anh Quân tốt nghiệp và khi chồng em gặp lại Huệ ở miền núi thì nó đã có hai con rồi. Chồng Huệ nói bây giờ hắn có chục bồ nhí cũng không ai làm gì hắn. Bất cứ lúc nào Huệ về trễ là nó cứ hàm hồ cho rằng Huệ đi theo chồng em. Rồi nó đánh đập Huệ. Em nói nêú Huệ đưa cho cho chồng nó bao nhiêu tiền, nó cũng cho con bồ nhí ăn hết. Em bàn với Huệ cứ để cho Quân tự do với con bồ của nó nhưng đừng đưa đồng nào cho Quân hết. Nếu nó đánh đập cứ đến báo với công đoàn và thủ trưởng của cơ quan xong về nhà cha mẹ ở nhờ. Kết quả chị biết sao không? Quân bị con bồ nó lột sạch hết tiền, lại còn bị cơ quan tố cáo tội tham nhũng. Sau đó, bị thuyên chuyển công tác. Bây giờ hả? Hình như tụi nó đã trở lại với nhau. 

Có lần trong một đám cưới, chồng Huệ thấy em, có lẽ nó xấu hổ nên bỏ đi nơi khác. Có điều lạ là chồng Huệ giống tên với chồng em. Có lẽ vì anh chàng kia có tên Quân nên Huệ mới lấy.  Cũng có lẽ Huệ chỉ yêu cái tên ấy thôi chứ Huệ chẳng yêu chồng và cái tên ấy đã làm Huệ khổ sở. Và cái anh chàng Quân ấy cũng dấu trong lòng một nỗi đau rằng vợ mình đã yêu một người khác trước khi lấy mình, dù chỉ là một mối tình học trò thơ ngây. Dấu mãi cho đến khi có cơ hội là dựng chuyện để phục thù. 

Và không biết em có lỗi gì trong chuyện nầy không?

NKP
2007

Thứ Hai, 3 tháng 4, 2017

Tuyệt tác từ những mảnh gổ dăm bào

*

Tuyệt tác từ những mảnh gổ dăm bào

  
Một con chim đại bằng xòe cánh như sắp tung mình lên bầu trời, một con cú với đôi mắt tròn xoe  đang ngồi tư lự, những con chồn đang vô tư đùa giỡn … tất cả những  tác phẩm này đều do bàn tay khéo léo công phu tỉ mỉ của Sergey Bobkov, một nghệ nhân người Nga sáng tạo nên. Chất liệu của những tác phẩm điêu khắc này không ai ngờ là từ những miếng gổ vụn hoặc dăm bào gổ tuyết tùng, một loại cây có nhiều trong rừng vùng Siberi.





Là một giáo viên trung học đang sống ở Kozhany, Sergey Bobkov yêu thích động vật nghiên cứu cấu trúc cơ thể và tập tính của chúng rồi dùng chất liệu và phương pháp  hoàn toàn mới lạ để tạo ra những tác phẩm nghệ thuật độc đáo có một không hai trên thế giới.



Để có một lông chim đại bàng, anh phải có chừng 100 đến 150 miếng dăm gỗ dài chừng 5 dến 6 cm, cắt, ngâm, uốn, dán, làm liên miên không nghỉ mỗi ngày từ 10 đến 12 giờ và mất nửa năm mới hoàn thành tác phẩm con chim đại bàng này. Bộ lông con chim có đến  7 ngàn cái lông thì chẳng lạ gì anh phải mất nhiều thì giờ đến thế! Vì phải mất nhiều thì giờ để sáng tác nên bộ sưu tập của anh mới chỉ có  11 tác phẩm.



Có người đòi mua con đại bàng với giá 500.000 Rúp (hơn 17.000 USD) nhưng anh nói những tác phẩm của anh không phải để bán.




Có người so sánh những con vật của anh với loại thú nhồi bông vì chúng giống động vật sống như tạc nhưng  anh cho rằng chúng hoàn toàn khác nhau như bóng tối và ánh sáng. Thú nhồi bông là hủy hoại động vật là tiêu diệt môi trường, là nhưng con thú chết, ngược lại, những tác phẩm của anh là thân thiện môi trường và đem lại sự sống cho những miếng dăm bào tưởng như vô ích  biến  thành những con thú  đáng yêu như thực,  tượng trưng cho sự sống mầu nhiệm và nét đẹp huyền diệu của thiên nhiên. 



















Nguyễn Khắc Phước
Theo: https://www.artpeoplegallery.com

Another Vulgar Story

Another Vulgar Story 
Nguyễn Khắc Phước dịch
“Lại Một Chuyện Thô Tục”,
truyện ngắn của Nguyễn Quang Lập.

 
Doan left his elementary school when he finished his  fifth year and started learning  how to drive tractors. He was my elder brother’s friend so  he used to let me sit on his tractor several hours a day and I was very proud of it.

One day I asked him  whether driving a tractor was  difficult, he said “Not at all. It needs  the knowledge of a first year school student but I have finished my fifth year so I am wasting my knowledge”.  At noon he asked me to run home to fetch his lunch food. If I did so he would show me a ‘butterfly’(1). Of course I did what he told me.  


I thought he would show me a true ‘butterfly’ but he only drew an up-side-down triangle and a dot in the middle and said “This is a ‘butterfly’. I asked him why he drew a dot in the middle and he said the dot made the picture look like a butterfly. I didn’t agree and asked him what the dot was about. He burst out laughing and  told me to wait for the answer until he married. It turned out that at the age of 21, he had never seen a true ‘butterfly’ before.  He didn’t know it was horizontal or vertical.  He just lied to me after all.

From that time on I took for granted that a ‘butterfly’ was an up-side-down triangle.

A year later probably in in the first month of the summer, the militiamen of Dong Duong Village,  where I was avacuated to,  captured a foreign woman pilot whose nationality was unknown. She was said to be an Australian. At that time, a pilot prisoner was much more precious than gold.   As soon as the district armed forces heard the news, they promised to award the militiamen with a cow.

While a militiaman  was sent to the district armed forces to report the news, the woman pilot was brought to a warehouse and was watched carefully. Of course, I hang about the warehouse all day to ‘watch’ the woman pilot without neglect and tiredness.

The militiamen  waited and waited till late in the afternoon but the men from the district armed forces  didn’t turn up. They yawned and yawned. One militiaman said “ This woman is big so her vulva  must be big too. Let’s strip her to see it”. Without hesitation,  all the others agreed. They all tried to force her to lie down. The pilot was so frightened that her face went white. She turned  around and around to avoid them. Probably she thought the natives were going to kill her. One militiaman pointed his gun to her and shouted “Stay still or I’ll kill you. Let me examine how dangerous the invaders are” . Of course he spoke in Vietnamese but I thought she understood so she lay still. They stripped her trousers. Then they  slowly went around watching her  attentively.

I didn’t see anything nor the up-side-down triangle. I saw only a patch of fair pubic hair up to her navel. One militiaman took a branch of casuarina tree to raise the hair patch but found nothing.

From that time on  till  I was in the seventh grade, I kept wondering  why the butterfly which I saw   was drawn as an up-side-down triangle and a dot.
Once again I found out that they all lied.

Last night  Su argued with  Tra  that literature must reflect reality.  I used to believe Su was right so I did everything he told me. But now I remember the old story and find out that Su is wrong.

You have been decieving me Su. The triangle is the triangle; the hair patch is the hair patch; they are not the same. Hooohooohooo.
______________________________________
(1) butterfly: pussy, vulva.