Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2017

CHUYỆN CỦA ĐÀN BÀ - Truyện ngắn


CHUYỆN CỦA ĐÀN BÀ
Truyện ngắn của Nguyễn Khắc Phước


Nhờ chị nhắc đến thằng cha Quân chồng con Huệ, em chợt nhớ đến chuyện này. 

Vào một buổi tôí mùa hè năm ngoái, em đang ngồi soạn bài thì có một thằng cha xộc vào nhà hỏi: Có vợ tui ở đây không? Em hỏi: Vợ anh là ai, đến đây có việc chi? Trong bụng em nghĩ chắc là cha mẹ học sinh đến phàn nàn việc gì đó. Thằng cha ấy nói: Tui là Quân, chồng của Huệ, là bạn cùng lớp với chồng của chị, chị không nhớ hả? Em nói: Lâu rồi tui quên. Nhưng vợ anh đến đây có việc chi? Thằng cha ấy hùng hổ: Chị không biết chồng chị đã đeo đuổi vợ tui từ thời học sinh cho đến nay? Họ đã hẹn hò gặp gỡ nhau gần hai chục năm nay, từ hồi chồng chị còn làm ở bệnh viện miền núi. Hồi đó vợ tui lâu lâu lại nói về quê đám giỗ, kỳ thực là lên tận miền núi gặp chồng chị. Hai người đã làm chuyện gì với nhau, có trời biết. Thằng con đầu là con ai, có trời biết. Nhưng chưa hết. Mấy chục năm nay, đêm nào ngủ cũng mớ Quân, Quân. Vài ngày nay nó bỏ đi mất tiêu, không theo chồng chị thì theo ai? Em nổi xung lên,  la hắn: Tên chồng tôi và tên anh giống nhau. Mớ Quân Quân là mớ anh chớ phải mớ chồng tôi đâu? Để tôi nói cho anh nghe. Chuyện mấy người đó ngày xưa yêu nhau là chuyện tình yêu học trò, ai mà không có. Hồi học sinh chính anh cũng yêu đứa nầy đứa nọ, thử hỏi có chuyện gì bậy bạ không? Chồng tôi cũng vậy thôi, tôi tìm hiểu làm gì? Còn hồi chồng tôi làm bác sĩ ở quê vợ anh, giúp đỡ vợ anh thế nào chỉ có anh không biết hoặc biết mà lờ đi, còn tôi và bạn bè trong lớp chồng tôi đều biết hết. Vợ anh hồi đó đau bao tử, mình gầy như con mắm. Anh thì công nhân lương không đủ uống rượu lấy chi mà mua thuốc cho vợ. Nghe nói vậy anh ta nổi xung: Chị đừng có xúc phạm tôi nghe. Bây giờ tôi là phó giám đổc rồi nghe, không thua gì bác sĩ chồng chị đâu nghe. Nghe rồi. Nghe hết trơn rồi. Để tôi kể tiếp cho anh sáng mắt ra. Hồi ấy chồng tôi đã bỏ tiền lương bác sĩ mới ra trường để mua thuốc cho vợ anh uống cho đến khi lành bệnh. Chồng tôi nói hết với tôi. Vợ anh không nói với anh sao? Không hả? Tôi nghe một người bạn cùng lớp với anh nói anh đã kể chuyện này với anh ta mà? Sao hồi ấy anh hiền hậu dễ thương quá vậy, lịch sự quá vậy, mặc dù anh chỉ là công nhân nghèo? Bây giờ anh lên phó giám đốc rồi sao anh mất lịch sự quá vậy? Tự dưng anh xộc vào nhà tôi để kiếm vợ anh. Tôi giữ vợ anh làm gì? Anh ta la lối: Chị đừng có chưởi mắng tôi kiểu đó, nghe chưa? Tôi là chồng, tôi có quyền tìm vợ tôi bất cứ nơi đâu, lôi cổ nó ra để trị tội, trị luôn thằng cha nào quyến rũ vợ tôi, làm tan nát nhà tôi. Em cũng la lối: Anh là đồ ăn cháo đá bát. Chồng tui giúp vợ anh lành bệnh, tui biết và ủng hộ, anh còn không cám ơn, đằng này lại đến đây la lối ỏm tỏi. Chồng tui bây giờ đang tu nghiệp bên Mỹ, anh có muốn thì qua bên ấy mà tìm. Mẹ chồng em lên tiếng: Này cái anh kia, sao anh phó giám đốc mà khờ quá vậy. Nếu vợ anh bỏ anh theo con tôi thì con dâu tôi nó tìm vợ anh để đánh ghen chớ mắc chi lại chứa chấp vợ anh ở đây. Con tôi đã đi Mỹ sáu tháng nay rồi còn vợ anh ở đâu thì ai mà biết. Hay là anh đang âm mưu chuyện gì đây. 

Thằng cha Quân đó hậm hực bỏ đi. 

Mấy ngày sau em tới khu bán rau củ trong chợ để hỏi tin về Huệ và cuối cùng tìm được Huệ, thì đúng như bà mẹ chồng em nói, Quân đang âm mưu tìm cách ly dị Huệ bằng cách tung hỏa mù, như người ta nói: Bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu đi. Anh ta đang có bồ nhí. Em hỏi Huệ bỏ đi đâu trong mấy ngày đó, nó nói đi tìm con mẹ cầm cái, làm chủ hụi. Đến ngày Huệ hốt hụi thì nó trốn mất tiêu, không có tiền để đưa cho Quân đi công tác. Em nói: Đi công tác thì có tiền của nhà nước chu cấp đầy đủ, chớ mắc chi lại lấy tiền bán rau củ của Huệ để chi? Huệ nói đã bắt được nhiều thư từ của con bồ nhí ấy, hai người định dẫn nhau đi chơi. Chồng Huệ dựng chuyện Huệ đã theo chồng em gần hai chục năm nay và hai đứa con của Huệ không phải là con của hắn. Làm gì có chuyện ấy được. Hồi tụi nó lấy nhau, anh Quân chồng em còn đang học ở Sài Gòn. Tụi em gặp nhau trong ấy và yêu nhau. Tụi em lấy nhau sau khi anh Quân tốt nghiệp và khi chồng em gặp lại Huệ ở miền núi thì nó đã có hai con rồi. Chồng Huệ nói bây giờ hắn có chục bồ nhí cũng không ai làm gì hắn. Bất cứ lúc nào Huệ về trễ là nó cứ hàm hồ cho rằng Huệ đi theo chồng em. Rồi nó đánh đập Huệ. Em nói nêú Huệ đưa cho cho chồng nó bao nhiêu tiền, nó cũng cho con bồ nhí ăn hết. Em bàn với Huệ cứ để cho Quân tự do với con bồ của nó nhưng đừng đưa đồng nào cho Quân hết. Nếu nó đánh đập cứ đến báo với công đoàn và thủ trưởng của cơ quan xong về nhà cha mẹ ở nhờ. Kết quả chị biết sao không? Quân bị con bồ nó lột sạch hết tiền, lại còn bị cơ quan tố cáo tội tham nhũng. Sau đó, bị thuyên chuyển công tác. Bây giờ hả? Hình như tụi nó đã trở lại với nhau. 

Có lần trong một đám cưới, chồng Huệ thấy em, có lẽ nó xấu hổ nên bỏ đi nơi khác. Có điều lạ là chồng Huệ giống tên với chồng em. Có lẽ vì anh chàng kia có tên Quân nên Huệ mới lấy.  Cũng có lẽ Huệ chỉ yêu cái tên ấy thôi chứ Huệ chẳng yêu chồng và cái tên ấy đã làm Huệ khổ sở. Và cái anh chàng Quân ấy cũng dấu trong lòng một nỗi đau rằng vợ mình đã yêu một người khác trước khi lấy mình, dù chỉ là một mối tình học trò thơ ngây. Dấu mãi cho đến khi có cơ hội là dựng chuyện để phục thù. 

Và không biết em có lỗi gì trong chuyện nầy không?

NKP
2007

Thứ Hai, 3 tháng 4, 2017

Tuyệt tác từ những mảnh gổ dăm bào

*

Tuyệt tác từ những mảnh gổ dăm bào

  
Một con chim đại bằng xòe cánh như sắp tung mình lên bầu trời, một con cú với đôi mắt tròn xoe  đang ngồi tư lự, những con chồn đang vô tư đùa giỡn … tất cả những  tác phẩm này đều do bàn tay khéo léo công phu tỉ mỉ của Sergey Bobkov, một nghệ nhân người Nga sáng tạo nên. Chất liệu của những tác phẩm điêu khắc này không ai ngờ là từ những miếng gổ vụn hoặc dăm bào gổ tuyết tùng, một loại cây có nhiều trong rừng vùng Siberi.





Là một giáo viên trung học đang sống ở Kozhany, Sergey Bobkov yêu thích động vật nghiên cứu cấu trúc cơ thể và tập tính của chúng rồi dùng chất liệu và phương pháp  hoàn toàn mới lạ để tạo ra những tác phẩm nghệ thuật độc đáo có một không hai trên thế giới.



Để có một lông chim đại bàng, anh phải có chừng 100 đến 150 miếng dăm gỗ dài chừng 5 dến 6 cm, cắt, ngâm, uốn, dán, làm liên miên không nghỉ mỗi ngày từ 10 đến 12 giờ và mất nửa năm mới hoàn thành tác phẩm con chim đại bàng này. Bộ lông con chim có đến  7 ngàn cái lông thì chẳng lạ gì anh phải mất nhiều thì giờ đến thế! Vì phải mất nhiều thì giờ để sáng tác nên bộ sưu tập của anh mới chỉ có  11 tác phẩm.



Có người đòi mua con đại bàng với giá 500.000 Rúp (hơn 17.000 USD) nhưng anh nói những tác phẩm của anh không phải để bán.




Có người so sánh những con vật của anh với loại thú nhồi bông vì chúng giống động vật sống như tạc nhưng  anh cho rằng chúng hoàn toàn khác nhau như bóng tối và ánh sáng. Thú nhồi bông là hủy hoại động vật là tiêu diệt môi trường, là nhưng con thú chết, ngược lại, những tác phẩm của anh là thân thiện môi trường và đem lại sự sống cho những miếng dăm bào tưởng như vô ích  biến  thành những con thú  đáng yêu như thực,  tượng trưng cho sự sống mầu nhiệm và nét đẹp huyền diệu của thiên nhiên. 



















Nguyễn Khắc Phước
Theo: https://www.artpeoplegallery.com

Another Vulgar Story

Another Vulgar Story 
Nguyễn Khắc Phước dịch
“Lại Một Chuyện Thô Tục”,
truyện ngắn của Nguyễn Quang Lập.

 
Doan left his elementary school when he finished his  fifth year and started learning  how to drive tractors. He was my elder brother’s friend so  he used to let me sit on his tractor several hours a day and I was very proud of it.

One day I asked him  whether driving a tractor was  difficult, he said “Not at all. It needs  the knowledge of a first year school student but I have finished my fifth year so I am wasting my knowledge”.  At noon he asked me to run home to fetch his lunch food. If I did so he would show me a ‘butterfly’(1). Of course I did what he told me.  


I thought he would show me a true ‘butterfly’ but he only drew an up-side-down triangle and a dot in the middle and said “This is a ‘butterfly’. I asked him why he drew a dot in the middle and he said the dot made the picture look like a butterfly. I didn’t agree and asked him what the dot was about. He burst out laughing and  told me to wait for the answer until he married. It turned out that at the age of 21, he had never seen a true ‘butterfly’ before.  He didn’t know it was horizontal or vertical.  He just lied to me after all.

From that time on I took for granted that a ‘butterfly’ was an up-side-down triangle.

A year later probably in in the first month of the summer, the militiamen of Dong Duong Village,  where I was avacuated to,  captured a foreign woman pilot whose nationality was unknown. She was said to be an Australian. At that time, a pilot prisoner was much more precious than gold.   As soon as the district armed forces heard the news, they promised to award the militiamen with a cow.

While a militiaman  was sent to the district armed forces to report the news, the woman pilot was brought to a warehouse and was watched carefully. Of course, I hang about the warehouse all day to ‘watch’ the woman pilot without neglect and tiredness.

The militiamen  waited and waited till late in the afternoon but the men from the district armed forces  didn’t turn up. They yawned and yawned. One militiaman said “ This woman is big so her vulva  must be big too. Let’s strip her to see it”. Without hesitation,  all the others agreed. They all tried to force her to lie down. The pilot was so frightened that her face went white. She turned  around and around to avoid them. Probably she thought the natives were going to kill her. One militiaman pointed his gun to her and shouted “Stay still or I’ll kill you. Let me examine how dangerous the invaders are” . Of course he spoke in Vietnamese but I thought she understood so she lay still. They stripped her trousers. Then they  slowly went around watching her  attentively.

I didn’t see anything nor the up-side-down triangle. I saw only a patch of fair pubic hair up to her navel. One militiaman took a branch of casuarina tree to raise the hair patch but found nothing.

From that time on  till  I was in the seventh grade, I kept wondering  why the butterfly which I saw   was drawn as an up-side-down triangle and a dot.
Once again I found out that they all lied.

Last night  Su argued with  Tra  that literature must reflect reality.  I used to believe Su was right so I did everything he told me. But now I remember the old story and find out that Su is wrong.

You have been decieving me Su. The triangle is the triangle; the hair patch is the hair patch; they are not the same. Hooohooohooo.
______________________________________
(1) butterfly: pussy, vulva.