Thứ Bảy, ngày 02 tháng 7 năm 2016

SƯƠNG LẠNH PHỐ KHUYA

SƯƠNG LẠNH PHỐ KHUYA
(Chỉ là những giấc mơ)


Hội chợ xuân năm não năm nào
Nàng đi cùng chị bạn của tôi
Nhí nhảnh tung tăng như con sóc
Trong vườn hoa chỉ một nàng tươi

Hình như tôi bị bùa ngãi ám
Cứ mãi mong được gặp lại nàng
Quê nàng đâu chị bạn tôi chẳng rõ
Hình như đâu ở xứ Tháp Chàm

Trên một chuyến tàu đêm năm ấy
Hình như Ga Bình Thuận nàng lên
Kể tôi nghe thời nàng con gái
Yêu một người rồi bị bỏ quên

Đêm về sáng chập chờn mơ ngủ
Nàng xuống ga nào tôi chẳng hay
Chỗ ngồi nàng chỉ còn hơi lạnh
Sao nỡ nào chẳng nói chia tay

Đêm nay tôi nhớ nàng trằn trọc
Lang thang trên phố vắng khuya rồi
Bỗng thấy nàng ngồi bên vệ cỏ
Thẫn thờ buồn không nói một lời

Tôi trao nàng nụ hôn thắm thiết
Đôi mắt nàng thoáng chút tỉnh tươi
Miệng mỉm cười như tình yêu trở lại
Tôi ôm nàng nhưng nàng biến đâu rồi

Loanh quanh tôi tìm nàng trên phố
Nàng bước ra từ bậc thềm cao
Trắng muốt Sari như đi lễ hội
Môi má phớt hồng ôi đẹp làm sao

Đứng đây nhé, anh về mang xe đến
Em đi đâu anh sẵn sàng đưa
Đi vài bước tôi quay nhìn lại
Chẳng thấy nàng đâu
Chỉ sương lạnh phố khuya.

Nguyễn Khắc Phước


Chủ Nhật, ngày 26 tháng 6 năm 2016

MƠ CHIỀU

MƠ CHIỀU

Phi trường chiều mưa
Tiễn chân người bạn
Bất ngờ em đứng
Trong hàng checking


Em đi Bắc Kinh
Một tuần về lại
Rồi em sẽ gọi
Để báo tin mừng


Sao lạ quá chừng
Những lần gặp trước
Em đều từ khước
Thấy là tránh xa


Rồi anh phải ra
Trước sân gặp bạn
Tỏ bày tình cảm
Trước giờ chia tay


Khi bạn đã bay
Anh quay trở lại
Em vẫn còn đấy
Ngồi trong phòng chờ


Dáng em thẫn thờ
Nhưng không tuyệt vọng
Bị hoản hai giờ
Cà phê đi anh


Áo mưa màu xanh
Hai đứa cùng đội
Mưa rơi dữ dội
Ướt giày của em


Em cho anh tin
Thủ tục ly dị
Hai người đã ký
Chỉ chờ ra tòa


Anh thấy xót xa
Thương em bất hạnh
Bàn tay em lạnh
Bờ môi em nồng


Anh thương em không
Về bên nhau nhé
Duyên mình dù trể
Vẫn chưa muộn màng


Nước dâng ngập đường
Chân anh sập hố
Té ngay tại chỗ
Ướt lạnh toàn thân


Mà anh chẳng cần
Phải thay quần áo
Bởi đang khô ráo
Thấy mình vừa mơ.




NKP
6/2016

Thứ Tư, ngày 06 tháng 4 năm 2016

NẤM LINH CHI - tạp bút

NẤM LINH CHI
(Nghe lỏm câu chuyện của hai bác nhà thơ ở quán cà phê)


Nhà thơ A vừa dựng xe máy trước hiên nhà của nhà thơ B vừa nói:
- May có bác ở nhà. Gọi mấy cuộc mà bác không cẩm máy.
- Có việc chi mà chú cần gặp tui gấp rứa?
- Câu lạc bộ thơ Đường của huyện mình dự định ra mắt tuyển tập thơ mừng lễ lớn, không có bài của bác thì không được.
- Răng lại không được?
- Vì bác là nhà thơ nổi tiếng, năm ngoái bác có một bài đoạt đến ba giải của huyện, tỉnh và Unesco, được hơn chục tờ báo đăng, hàng trăm tờ báo mạng đăng lại. Thơ của bác là nấm linh chi trị bá bệnh còn thơ của em chỉ là rơm rạ, chỉ để cho bò nhai đỡ đói. Không có thơ của bác thì ai thèm đọc thơ em.
- Chú khiêm nhường quá. Mỗi ngày chú làm một bài, bất cứ đề tài chi chú cũng xuất khẩu thành thơ được, đăng lên Facebook, bạn đọc vô số kể, trong khi suốt năm ngoái tui chỉ làm duy nhất được một bài, cho dù có giải nhưng làm sao nổi tiếng bằng chú được.
- Thơ em lượng thì nhiều nhưng chất thì ít còn thơ bác thì ngược lại.
- Ngày xưa tui cũng có học quy luật hay phép biện chứng của lượng và chất chi đó nhưng hoàn toàn không hiểu chi hết, chữ thầy trả lại thầy. Mỗi ngày tui cũng làm một bài như chú, với lại hồi đó không có mạng nên không ai đọc, lâu lâu phô-tô một tập tặng bạn bè, không biết họ có đọc không. Nay nhờ có thằng bạn cùng lớp sản xuất tinh bột nghệ nano, nó giải thích cứ 60 gam bột nghệ tinh chế được 2 gam nano curcumin, tui mới nghĩ đến câu “quý hồ tinh bất quý hồ đa”, rồi liên hệ đến việc làm thơ và quyết định mỗi năm mình chỉ cần làm một bài thôi, nếu không hay thì cũng không dở.
- Em nghĩ mình viết nhiều để quen tay, một lúc nào đó sẽ thành thạo, không cần kiểm tra cũng không bị lỗi về niêm luật.
- Cách đó cũng hay, dành cho người mới bắt đầu. Theo tui bằng đại học thua bằng tiến sĩ không phải vì cấp học mà vì bằng đại học gồm nhiều học phần hay tín chỉ còn bằng tiến sĩ thì người nghiên cứu sinh không những phải có kiến thức uyên bác và làm chủ kiến thức về một đề tài khoa học mà còn phải mở rộng hay phát triển thêm tri thức về đề tài đó. Cũng như tui ngày xưa, chú làm nhiều quá nên không sâu. Hồi nãy chú nói thơ chú là rơm còn thơ tui là nấm linh chi. Để có nấm rơm chỉ mất khoảng 12 ngày nhưng nấm linh chi phải mất khoảng 75 ngày. Chú nói có gọi mấy cuộc nhưng tui không bắt máy vì kể từ hôm nay tui không dùng điện thoại nữa
- Răng rứa bác? Không có bác đọc thơ thì cà phê tụi em uống cũng mất ngon, coi chừng rã đám hết.
- Năm kia tui chưa có điện thoại, sáng một mình đi dạo bờ sông, nghĩ về bài thơ của mình, chiều đi dạo công viên cũng nghĩ về bài thơ đó, nhờ rứa tui mới có bài thơ đoạt giải. Còn suốt năm ngoái, sau khi được giải, tui được mời đi hội thơ này, câu lạc bộ nọ, nhóm này tổ chức giao lưu, nhóm thơ kia ra mắt tập thơ, không có mấy ngày được nghỉ, vậy thì giờ đâu mà làm thơ? Cho nên chú hỏi thơ thì tui không có. Hẹn chú một năm nữa. Kể từ hôm nay tui dành thì giờ để trồng nấm linh chi.



Nguyễn Khắc Phước
Tháng 4/2016




VỆT NẮNG - tùy bút

VỆT NẮNG

Sau những ngày mưa phùn gió bấc, bầu trời luôn xám xịt, chiều nay trời ít mây, le lói chút nắng nhạt. Trên nền nhà xuất hiện một vệt nắng vàng chiếu xuyên qua khe màn cửa số. Vệt nắng run run như đang cầm cự với cơn gió bấc giữa mùa.

Thằng bé gần một tuổi rưởi đang chơi với ông nội. Nó chạy lung tung, thấy cái gì cầm được là chộp liền rồi ném xuống cầu thang, bắt ông nó phải xuống lượm.

Trông thấy vệt nắng, thằng bé ngồi xuống chụp nhưng không lượm được gì. Thế nhưng nó không bỏ cuộc; cứ đi một vòng quanh nhà rồi trở lại chụp. Khi nó quay lại lần thứ năm thì nó òa khóc. Ông nội nó hỏi sao con khóc, nó chỉ vào chỗ có vệt nắng hồi nãy. Vệt nắng không còn, không biết nó đã di chuyển đi đâu. Ông giúp cháu tìm vệt nắng nhưng không thấy. Vệt nắng không còn nữa. Mặt trời đã trốn vào trong đám mây đen đang ủ mưa.

Thằng bé càng lúc càng khóc to, đòi cho được vệt nắng. Ông dỗ nó bằng cách bồng nó quanh nhà, giả bộ đi tìm, nói nắng đã vào ngủ trong buồng này, tủ kia. Chỉ có điều ông không thể giải thích cho nó hiểu vệt nắng thực sự đã đi đâu và càng không hiểu nếu ông nói với nó chính ông cũng chỉ là một vệt nắng chiều đông mà thôi.



Nguyễn Khắc Phước

ĐỐI THOẠI VỚI CAO TIỆM LY - Truyện ngắn

Ê này, Cao Tiệm Ly! Đi đâu mà vội. Ghé vào chùa ta sẽ thết ngươi một bữa cơm chay.

Tai sao ta nhận ra ngươi, chút nữa ta nói, còn ta là người chèo thuyền đưa Kinh Kha sang sông Dịch Thuỷ. Ta tưởng các người thầm lặng tiễn đưa trong bí mật, hoá ra lại rượu thịt, ca hát rình rang. Ta biết các người chẳng coi ai ra gì trong thiên hạ nhưng khinh địch bao giờ cũng khó thành công.

Ta biết ngươi đang hướng về kinh đô nước Tần để làm thích khách, nhưng tội chi ngươi phải gánh chuyện bao đồng. Ta nói chuyện bao đồng vì  nước Yên là của vua Yên. Không của vua Yên thì của vua khác. Phàm làm việc gì cũng phải nghĩ đến chính danh, không chính danh thì xã hội sẽ loạn.

À, thì ra ngươi không vì nước Yên, vua Yên, hay thái tử Đan gì hết  mà chỉ muốn trả thù cho Kinh Kha. Nhưng thử hỏi Kinh Kha có xứng đáng để ngươi xông pha vào hang cọp?

Với ta thì Kinh Kha chẳng phải là khách khanh văn giỏi vũ dũng mà là chỉ một tên du thủ du thực, kiêu căng tự phụ. Hai lần bị người ta mắng khi cùng bàn kiếm thuật, chứng tỏ kiếm thuật của hắn chưa thông; một lần đánh cờ bị người ta đuổi, chứng tỏ binh thư chưa thạo. Hắn lang bạt đến nước Yên làm bạn với ngươi chẳng qua vì tham ăn thịt chó; hát hò om sòm giữa chợ cũng chỉ vì tham uống rượu ngon; lại làm bộ làm tịch là người thâm trầm, khoe có bạn bè trưởng giả cốt để lừa bịp. Điền Quang tiến cử hắn chẳng qua biết mình thế nào rồi cũng phải chết, tìm cách chết ở nhà toàn thây. Thái tử Đan chọn Kinh Kha cũng giống như người đang sắp chết trôi vơ gặp ván. Trôi đây là  trôi giữa biển hận thù  vì tự ái cá nhân nhỏ nhen, cái này thôi không bàn đến. Nếu Kinh Kha là bậc chính nhân quân tử thì đâu chịu bán mạng mình cho rượu thịt, lụa là, mỹ nhân; nếu là kẻ nhân từ thì tại sao lại nhận cánh tay mỹ nhân làm quà vì lời khen đầu cửa miệng.

Còn ngươi, chẳng qua cũng chỉ là một chủ quán, hằng ngày quen tay thọc huyết chó, may có chút máu nghệ sĩ, lâu lâu thổi sáo giải khuây. Ngươi được Kinh Kha xem là bạn thân, cảm thấy hãnh diện, đem thân dựa bóng. Cái đuôi cọp chỉ là vật trang trí, không bao giờ biến thành con cọp. Người ta sợ cọp, không phải sợ cái đuôi của nó. Nhưng tiếc thay Kinh Kha không phải là con cọp mà chỉ là một con chồn.

Giết một ông vua đâu phải dễ dàng như dìm chết một con chó.

Người ta nói không thành công cũng thành nhân, nhưng một chiến sĩ, một thích khách chắc chắn trăm phần trăm thành công mới thực hiện.

Thử hói ngươi có đủ uy dũng như Tào Mạt, ngang nhiên ném chuỷ thủ trước mặt Hoàn Công mà lấy lại được ba thành? Liệu ngươi có đủ can đảm như Nhiếp Chính, ban ngày ban mặt, hùng hổ xông thẳng vào phủ, giết chết tướng quốc nước Hàn? Sáng mắt như Dự Nhượng, lại là tay kiếm khách cự phách, hai lần phục kích không giết được Tương Tử. Đui mù như ngươi, bỏ nghề giết chó từ lâu, chỉ có trong tay cây sáo, lại chỉ một lần duy nhất, liệu được mấy phần trăm thành công giết được vua Tần. Chuyên Chư chết nhưng công tử Quang được làm vua, còn  nếu ngươi giết được vua Tần cha, sẽ có vua Tần con lên thay, sẽ tàn bạo khốc liệt hơn vì ngươi đã giết cha nó. Chẳng những không có vua Yên nào được nhờ ngươi mà dân Yên đã bị đoạ đày rồi sẽ còn bị đoạ đày hơn nữa, hàng vạn dân Yên  sẽ phải chịu nô dịch để xây Vạn lý Trường Thành trước khi phơi thây nơi miền quan ải.

Ngươi nói đến sứ mạng của người nghệ sĩ ? Tạm chấp nhận ngươi là một nghệ sĩ.  Vậy ngươi phải dùng phương tiện của ngươi là cây sáo để sáng tác và biểu diễn sao  cho thật hay để lay động lòng người, kích động tinh thần yêu nước của người Yên chớ phải đâu đi làm thích khách chỉ với một cây sáo làm vủ khí. Lòng yêu nước không phải chỉ nghệ sĩ mới có. Ngươi có thể trở lại nghề thịt chó, biến quán thịt chó của ngươi thành chiêu anh quán, nơi giao lưu của các hào kiệt anh hùng. Những người ấy sẽ thay ngươi đi diệt vua Tần. Chuyện đơn giản như vậy  tại sao ngươi không làm được?

Hồi nảy ngươi hỏi làm sao ta nhận ra ngươi. Ngươi đã thay tên, đổi dạng hoàn toàn rồi, không một kẻ nào có thể nhận ra ngươi được. Ta cũng không nếu không nhận ra bóng ma Kinh Kha lảng vảng trên đầu ngươi, lòng căm thù  như hoả diệm sơn bốc lên cháy đỏ mắt ngươi, và một đàn ma chó đói đếm không xuể đang gầm gừ gớm ghiếc chạy theo sau ngươi không rời một bước.

Hoặc là linh hồn Kinh Kha sẽ giúp ngươi hoàn thành sứ mạng họăc là đàn ma chó sẽ nhập vào vua Tần để báo thù ngươi bằng cách thọc huyết ngươi hay dìm ngươi cho tới chết như ngươi đã từng hành hạ chúng.

Này Cao Tiệm Ly! Hượm đã! Đi  gì mà vội. Ta đã có lương thực dành cho ngươi.

Dù sao cũng chúc ngươi hoàn thành mục đích, dù là mục đích điên cuồng.

Hỡi ôi! Lấy ân báo oán, oán ấy tiêu tan, lấy oán báo oán, oán ấy chập chùng. Một tay giết thịt chó  chẳng bao giờ hiểu được lời Phật dạy.


Nguyễn Khắc Phước

Thứ Ba, ngày 05 tháng 1 năm 2016

ĐÊM BỆNH VIỆN - Hài kịch ngắn

ĐÊM BỆNH VIỆN
Hài kịch ngắn 

Tặng Phòng Bảo hộ Lao động thuộc Công ty Cổ phần Cao su Đà Nẵng,

Nhân vật:

Y tá nam, người bị nạn tên Toàn, công nhân A (CN A), công nhân B (CN B), công nhân C (CN C), chủ tịch công đoàn (CTCĐ), Thoa, mẹ của Thoa, cha của Thoa .

MÀN 1

Bài trí: Một cái bàn, trên bàn có biển ghi: Y TÁ TRỰC, một điện thoại bàn kiểu cũ, một hộp đựng xi-ranh và bông, một ghế dựa. Bên cạnh bàn có một ghế dài. Trên tường có biển: KHOA CẤP CỨU.
Y tá: (Ngáp) Nãy giờ cấp cứu mấy ca, vất vả quá, đói rồi đây, chắc phải làm gói mì cua lót dạ, còn thức chiến đấu cả đêm nữa chứ.
(Tiếng la bên ngoài: Cấp cứu, cấp cứu).
Ý tá : (Giật mình đứng dậy, khoát hai tay lộ vẻ thất vọng)
(Ba CN và CTCĐ khiêng một băngca, trên đó có một người nằm).
Ý tá: Khiêng vô phòng, khiêng vô phòng. Tai nạn gì đây?
CN A: Máy cắt đứt tay. Nặng lắm, nặng lắm.
(Bệnh nhân được khiêng ra phía sau).
Ý tá: (Gọi điện thoại) A lô. Y tá trực đây. Có bệnh nặng. Mời bác sĩ về gấp. (Ra sau)
(Ba công nhân và chủ tịch công đoàn trở lại sân khấu).
CN A: May quá. Bác sĩ tới liền.
Ý tá : ( Vào sân khấu, tay xách 1 cái xô, vừa chạy ra vừa nói) Một anh chạy đi mua một xô nước đá, nhanh lên.
CN B: Trời ơi! Tình cảnh thế này mà còn uống trà đá!
Ý tá: Tầm bậy! Để ngâm cái tay đứt lìa, nếu không thì hoại tử là vứt, rõ chưa?
CN B: Rõ, xin tuân lệnh.
CTCĐ: Để tôi đi mua. (Cầm lấy xô và chạy đi).
(Y tá ra sau. Thoa vào ngồi trên ghế dài, không ai chú ý. Ba công nhân và CTCĐ đứng nói chuyện).
CN A: Toàn là vua cẩn thận sao bữa nay kỳ cục vậy không biết.
CN B: Sáng nay nó ngồi uống cà phê với tao, nó làm luôn hai ly, còn kêu thêm trà đá, chắc trưa nay mất ngủ, không ít thì nhiều cũng ảnh hưởng đến sự tập trung chú ý.
CTSĐ (Xách xô đá, mang vào phía hậu trường rồi ra đứng phía sau 3 CN, một tay quạt, một tay cầm cổ áo lắc lắc, miệng thở).
CN C: Chiều hôm nay trước khi vào ca nó nói chuyện hôn nhân của nó không được suôn sẻ. Bà mẹ cô gái coi tuổi hai đứa không hạp. Thấy nó buồn như người mất hồn. Tao nói chán chi con gái trong nhà máy xinh đẹp dễ thương mà không ưng, lại ưng người đâu đâu làm sao anh em giúp đỡ mầy được. Nó làm thinh. Tao nói bỏ mẹ đám đó đi, để tao làm mai con Nga bên tổ chị Huệ cho, thấy nó ngó ngó mầy hoài, chắc là ưng mầy rồi đó. Nó cũng làm thinh, mặt rầu như muốn ca bài “ Thôi chia ly từ đây” (Hát: Thôi chia tay nhau từ đây, nghe nước mắt vây quanh, biết lỡ yêu đương sẽ đau thương suốt cả cuộc đời. Nhưng mấy khi tình đầu kết thành duyên mong ước, mấy khi tình đầu kết trọn mộng đâu em…).
CN A: (Cắt ngang) Lộn rồi cha. Đó là bài “Người đi ngoài phố” của Đàm Vình Hưng.
CN B. Tầm bậy luôn. Bài hát này có từ xửa từ xưa, khi Đàm Vình Hưng còn chưa đẻ, làm sao sáng tác bài đó được)
CTCĐ (Đã ra đứng phía sau nghe ba CN cãi nhau) Thôi đừng cãi nhau lung tung. Vậy tai nạn này là do tâm lý cá nhân bị xáo trộn nên giảm tập trung chú ý. Đây là bài học nhớ đời, mấy chú thấy chưa? Trước khi vào ca, mấy chú phải tạm thời “tắt lửa lòng” và “cắt đứt dây chuông”, một trăm phần trăm tập trung vào công việc thì tai nạn sẽ rất khó xảy ra. Nhà máy chỉ khắc phục nguyên nhân khách quan chớ nguyên nhân chủ quan thì đang …nghiên cứu. Ngày xưa đôi khi mình cũng mất tập trung, sau đó phải theo học một khóa thiền mới đỡ.
CN A: Hèn gì anh hiền như cọp.
CN B: Chuyện này xin anh bỏ qua đừng báo cáo, nếu không thì nó mất việc luôn.
CTCĐ: Mấy chú khỏi lo. Bất cứ tai nạn lao động nào cũng có nguyên nhân chủ quan hết nhưng cấp trên không quy kết mà thôi. Mấy chú tưởng dễ qua mắt lãnh đạo sao? Lãnh đạo phải có nhân đạo. Không nhân đạo thì ai làm việc cho mình.
Ba CN: Hoan hô chủ tịch công đoàn.
Y tá (xuất hiện): Bệnh nhân cần tiếp máu, ai sẵn sàng cho máu đưa tay lên?
(Ba CN và CTCĐ đưa tay lên).
Y tá hỏi CTCĐ: Anh máu gì? A, B, AB hay O?
CTCĐ: AB.
Y tá. Bệnh nhân máu B. Vậy anh không thể cho máu.
Y tá (hỏi CN A): Anh máu gì?
CN A: Em không biết.
CN B: Nó máu dê, thấy gái là con mắt nó chớp chớp sáng rực.
Y tá (hỏi CN B): Anh máu gì?
CN B: Em không biết.
CN A: Nó máu sở khanh. Tán được con nào ít bữa là bỏ ngang, chạy theo con khác.
Y tá: Mời hai anh đến khoa huyết học thử máu. Anh máu gì? (Hỏi CN C)
CN C: Em không máu.
Ý tá: Không máu sao anh sống được?
CN C: Em máu không.
Y tá: Không phải máu không mà là máu Ô. Mời anh lên lên khoa huyết học hiến máu. (Với CTCĐ) Nhờ anh báo với anh em trong nhà máy ai muốn hiến máu cứ lên thẳng khoa huyết học. (Nói xong lui ra)
Thoa: Cho em hiến máu với.
CTCĐ: Cô là ai?
Thoa: Em là người dân bình thường, thấy tai nạn quá nặng nên em hiến máu.
CTCĐ: Cám ơn cô. Cô cứ đợi anh em công nhân nhà máy chúng tôi hiến máu xong đã nhé. Tôi phải lên khoa huyết học để xem anh em đến đông chưa. (Nói xong, lui ra)
Mẹ Thoa (xuất hiện): Thoa, con làm gì ở đây?
Cô gái: Mẹ đến đây làm gì?
Mẹ Thoa: Mẹ đi tìm con từ sáng đến giờ. Mấy người trong xóm nói thằng Toàn bị thương nên mẹ biết chắc chắn con đang ở bệnh viện. Thôi về đi con, không được quan hệ với thằng Toàn này nữa. Mẹ đã đi coi mấy ông thầy rồi, ông nào cũng nói hai đứa bây tuổi kị nhau khiếp lắm. Nó tuổi cọp, con tuổi lợn thì nó sẽ vồ và nhai sống nuốt tươi con mà thôi (hai tay vồ, miệng nhe răng, nhai).
Thoa: Mẹ thấy có ai nhai người ta như vậy chưa?
Mẹ Thoa: Xưa nay có ai tuổi Dần lấy tuổi Sửu đâu mà biết. Thầy nói có sách có vở, làm gì sai được. Mẹ nói dứt khoát không là không. Bây giờ nó mất một tay rồi, mầy lấy nó mà nuôi báo cô cả đời hay sao?
Thoa: Mất một tay thì làm việc khác, đời nào nhà máy người ta bỏ công nhân của mình chết đói đâu mà lo.
Mẹ Thoa: Con này cứng đầu quá. Mẹ nó nói mà cứ cãi ông ổng. Thôi về đi về đi.
Thoa: Con đợi hiến máu xong mới về.
Mẹ Thoa: Trời ơi, lại còn hiến máu hiến me. Có về không mẹ cắn lưỡi chết bây giờ. (Le lưỡi giả bộ cắn)
Thoa : Thôi con về đây (đi khỏi sân khấu)
Cha Thoa: (Xuất hiện) Bà làm cái gì kỳ cục vậy?
Mẹ Thoa: Tôi đi khám họng.
Cha Thoa: Bà cứ ra rả suốt ngày như thế thì khám cũng vô ích.
Mẹ Thoa: Tôi ra rả chuyện gì ông nói nghe coi?
Cha Thoa: Chuyện con Thoa với thằng Toàn chớ chuyện gì.
Mẹ Thoa: Thì tôi cấm tụi nó lấy nhau, ông làm gì tôi.
Cha Thoa: Bà khám họng mà tới khoa cấp cứu này làm gì?
Mẹ Thoa: Ông tới đây làm gì?
Cha Thoa: Bà tới đây làm gì?
Mẹ Thoa: Ông tới đây làm gì?
Cha Thoa: Bà tới đây làm gì?
Mẹ Thoa: Tui tới đây đuổi con Thoa về, không cho nó hiến máu để cứu thằng Toàn. Ông nghe chưa?
CTCĐ: ( Xuất hiện sẵn khi hai ông bà đang cãi nhau) Dạ thưa hai bác, con nghe hết rồi. Thưa hai bác, con đây là chủ tịch công đoàn nhà máy lớn nhất thành phố và đồng thời là ủy viên ban chấp hành công đoàn thành phố xin đọc bản luận tội như sau:
1. Xét điều 9 chương 2 luật hôn nhân của nước Cọng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam quy định nam 20 tuổi và nữ 18 tuổi có quyền kết hôn và việc kết hôn hoàn toàn tự nguyện, không ai được cưỡng ép hoặc cản trở. Như vậy ông bà đã vi phạm pháp luật.
2. Xét nội quy bệnh viện về việc hiến máu nhân đạo là hoàn toàn tự nguyện, không được ai ngăn cản nhưng ông bà đến đây để ngăn cản con gái ông bà hiến máu nhân đạo. Như vậy ông bà đã vi phạm việc hiến máu nhân đạo.
3. Xét nguyên nhân tai nạn của anh Toàn là do vấn đề hôn nhân của anh và chị Thoa bị cản trở khiến anh bị trầm cảm, u buồn, mất thăng bằng về tâm lý khiến mà sinh ra tai nạn. Vậy ông bà cũng có lỗi trong tai nạn này.
4. Xét rằng bệnh viện là nơi cần sự yên tĩnh để bệnh nhân chữa bệnh nhưng ông bà tới đây cãi cọ, phá rối trật tự an ninh, ngăn cản ý bác sĩ làm việc, chúng tôi sẽ nhờ bảo vệ mời ông bà đến đồn công an để nộp phạt.
Chúng tôi xin đưa toàn bộ vụ này ra tòa để ông bà phaỉ chịu sự trừng phạt của pháp luật và sự lên án của công luận.
Mẹ Thoa: Chết cha rồi ông ơi. Vậy nãy giờ mình vi phạm pháp luật mà không biết. Tại ông nhà tôi hết trơn, tôi không có tội chi.
Cha Thoa: Tại vì bà vợ tôi hết trơn, tôi không có tội chi. Tại bà không đồng ý cho hai đưa lấy nhau mới sinh chuyện thế này đây.
Mẹ Thoa: Bây giờ tôi đồng ý cho hai đưa lấy nhau, ông có đồng ý không?
Cha Thoa: Tôi đồng ý cả hai tay.
CTCĐ: Thưa hai bác, con xin làm chứng và xin xóa bỏ bản cáo trạng. Xin mời hai bác về nhà nghỉ.
(Hai ông bà kéo nhau đi khỏi sân khấu).
CTCĐ: (Một mình, tỏ vẻ vừa thắng lợi) Ha ha. Mình mới diễn kịch lần đầu mà đã thành công. Thế là thằng Toàn sắp được vợ rồi.
Ý tá (xuất hiện): Báo cáo anh chủ tịch công đoàn, cuộc giải phẩu nối tay anh Toàn đã thực hiện xong, hiện anh đã được đưa qua phòng hồi sức.
CTCĐ: Cái tay có nối vào được không anh?
Y tá: Đây là cuộc phẩu thuật khó khăn nhất lần đầu tiên xảy ra ở bệnh viện chúng tôi. Ê-kíp bác sĩ cùng ý tá đã nỗ lực hết mình để hoàn thành nhiệm vụ. Kết quả cánh tay đứt đoạn của anh Toàn đã nối liền từ xương, mạch máu cho đến thịt da. Hy vọng chỉ trong hai tuần nữa anh Toàn sẽ xuất viện với cánh tay lành lặn. Xin chúc mừng anh và nhà máy.
CTCĐ: Chúng tôi vô cùng biết ơn quý bác sĩ và y tá của bệnh viện đã nỗ lự hết mình để cứu cánh tay của bạn tôi. Tôi sẽ về báo cáo lại với ban lành đạo nhà máy và lãnh đạo chúng tôi sẽ đến tận đây để cám ơn quý vị.
(Cả hai đi khỏi sân khấu)


MÀN 2

Bài trí: Bàn ghế như trên nhưng thay biển KHOA CẤP CỨU bằng KHOA HỘ SẢN
Toàn bước vào sân khấu, tay xách lồng cơm, tay xách cái mền, bỏ lồng cơm và cái mền xuống rồi ngồi xuống bên cạnh, đưa một bàn tay ra, mở ra, nắm lại nhiều lần như đang tập cử động. CTCĐ và Ba công nhân xuất hiện.
CTCĐ: Toàn đây rồi. Vợ chú sắp sanh chưa? Tui tui tới động viên chú đây.
Toàn: Hy vọng chừng nửa tiếng nữa anh ạ.
CN A: Tay mầy ra sao rồi?
Toàn: Ổn rồi. Mầy đưa cái gì tao bóp cho mầy xem.
CN A: Trời ơi. Về hỏi vợ mầy có cái gì cho mầy bóp chớ sao lại hỏi tao? Mầy bóp liên tục như vậy vợ mầy chịu sao nổi?
Toàn: Vợ tao bắt tao bóp thường ngày đó mầy. Bả khoái lắm. Mầy biết tao bóp gì không? Nhồi bột cho vợ tao làm nồi bánh canh gánh đi bán.
CN A: Hóa ra mầy vừa bóp bột vừa tập phục hồi chức năng bàn tay.
Toàn: Mấy bửa nay vợ tao nghỉ sanh không làm bột nữa nên tao bóp không thế này đây.
CN B (hỏi Toàn): Thôi ngưng chuyện bóp biếc đi. Mầy ưng con gái hay con trai?
Toàn: Miễn sao mẹ tròn con vuông là tốt, trai gái gì cũng được.
CN B: Tao chỉ ưng con trai. Trai là số một, gái mà chi. Đứa nào có củ lẳng ấy thì con tui.
CN C: Tao chỉ ưng con gái. Gái là số một, trai mà chi. Đứa nào có bươm bướm ấy thì con tui.
CTCĐ: Trái gái là chuyện trời cho, ưng sao được? Trai mà chi, gái mà chi. Con nào có nghĩa có nghì thì hơn.
Toàn: Bây giờ tui xin kết hợp ba câu của các anh để biến thành ca khúc nhạc rap, chúng ta cùng hát, được không?
Tất cả : Được.
(Tất cả 5 người đứng hàng ngang, lần lượt hát theo điệu nhạc rap, tay chỉ vào mặt nhau và chỉ vào vào khán giả)
Toàn: (Hô: một, hai, ba)
CN B: Trai là số một, gái mà chi. Đứa nào có củ lẳng ấy thì con tui.
CN C: Gái là số một, trai mà chi. Đứa nào có bươm bướm ấy thì con tui.
Toàn: Trai mà chi, gái mà chi. Miễn là trót lọt, ấy thì khỏe re.
(5 người cùng đồng ca)
Trai mà chi, gái mà chi. Đứa nào có nghĩa có nghì thì hơn.
CTCĐ: Để đoán thử con của Toàn trai hay gái, mình đề nghị trò chơi này. Trừ Toàn ra, 4 chúng ta chia làm 2 phe bắt thăm. Mình sẽ làm 4 thăm, 2 thăm trai, 2 thăm gái. Chốc nữa vợ Toàn sanh, 2 bạn trật sẽ đãi 2 bạn trúng. Được chưa?
(CTCĐ lấy 4 tờ giấy nhỏ, viết lần lượt 2 thăm trai, 2 thăm gái, vừa viết vừa nói, vừa vo rổi bỏ vào mũ, xóc mũ) Thăm này Gái. Gái nữa. Thăm này trai. Trai nữa. Xong rồi, các chú bắt thăm đi.
CN A (bắt thăm và mở ra): Trai, he he, đúng ý em rồi.
CN B (bắt thăm và mở ra): Gái, he he, y chang ý mình.
CN C (bắt thăm và mở ra): Trai, y chang ý tui.
CTCĐ (bắt thăm và mở ra): Gái, các chú thấy chưa? Bây giờ chúng ta đứng ra hai phe cho rõ ràng đi. Chốc nữa lại cãi lộn thêm mệt.
(4 người chia 2 phe đứng ra hai bên sân khấu)
Y tá (xuất hiện): Tin mừng, tin mừng. (Tất cả 5 người chụm lại quanh y tá). Vợ anh Toàn vừa sinh được một cháu…
Phe trai : Trai
Phe gái: Gái
(Hai bên cãi qua lại vài lần)
Ý tá: Im lặng nghe đây. Vợ anh Toàn vừa anh được một cháu gái khỏe mạnh, cực kỳ dễ thương.
(2 người phe trai xụm xuống, 2 người phe gái lôi hai người phe trai đi. Toàn ôm mền và cặp lồng chạy theo y tá)


HẠ MÀN

Chủ Nhật, ngày 13 tháng 12 năm 2015

NÀNG DÂU NHÀ TÔI - Truyện ngắn


NÀNG DÂU NHÀ TÔI
Truyện ngắn
                                                                                                                                                                                     
Không phải tôi sắp hát bài hát về nàng dâu của ban nhạc AVT nổi tiếng năm xưa  mà kể chuyện về nàng dâu thực của vợ chồng tôi.
              
Nhưng trước hết tôi xin tự giới thiệu về mình. Tôi tên là Mẹo, 67 tuổi, tổ trưởng dân phố kiêm chủ tịch hội đồng hoà giải của khu phố. Có nghĩa là khi có gia đình nào cơm không lành canh không ngọt, chén đủa chào xáo, thì hội đồng chúng tôi có việc làm chỉ với  điều kiện là có đơn hoặc khiếu nại của ít nhất là một người trong gia đình ấy. Khi chén dĩa đang bay vèo vèo thì chẳng ai dại gì mà nhảy vô để lãnh đòn. Cứ ngồi nhà điện báo dân phòng hoặc công an là hết nhiệm vụ. Mình có đến cũng đứng xa xa nghe ngóng hoặc vào một nhà gần đấy hỏi thăm thì sẽ nắm rõ tình hình, sau này dễ phân xử.  Làm cái nghề “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng”, có cái tâm đã đành mà cũng phải biết cách để ứng phó với vạn biến mới tồn tại được. Thấy người ta sống trở lại hoà thuận với nhau thì mình cũng hạnh phúc. Rồi cuối quý cuối năm cũng có cái mà báo cáo điển hình, cũng được tuyên dương khen thưởng. Oai chớ bộ? 
                                                                                                        
Nói vậy thôi chớ chẳng tài cán chi. Chuyện xã hội, chuyện gia đình người ta thì giải quyết được còn chuyện nhà mình thì đành bó tay chấm com. 
         
Khi thằng Thành con trai trưởng của tôi lấy con Liên thì bà con lối xóm ai cũng mừng, bảo nó như chuột sa hủ nếp. Số là gia đình Liên thuộc diện bị giải toả. Nhận đất xong thì cha mẹ nó bán đất, chia đều cho con cái, còn vợ chồng ông bà ấy về quê mua đất làm nhà. Riêng Liên được thừa hưởng cái sạp hàng tạp hoá trong chợ nhỏ tại phường vì đã có công giúp mẹ buôn bán bấy lâu. Thành chuyên bỏ hàng nước tương Chinsu. Liên là bạn hàng của nó. Hai đứa quen nhau rồi lấy nhau  là chuyện đáng mừng vì thằng Thành đương nhiên sẽ trở thành ông chủ sạp hàng tạp hoá đó. Sau đám cưới, tôi liền mua đất dựng nhà cho vợ chồng nó. Liên cũng bỏ tiền riêng của nó sắm sửa mọi thứ vật dụng cần thiết trong nhà. Thằng Thành chịu tiền ăn uống, điện nước. Có nghĩa là Thành lo phần mềm, còn Liên lo phần cứng. Khi tụi nó có con bé đầu, thằng thành lo sữa, con Liên lo bột. Vợ chồng cùng chung lo như vậy là tốt .                                                                                        
Con bé mỗi ngày một lớn và tiền ăn mỗi ngày một nhiều. Thằng Thành khỏi phải mua sữa nhưng con Liên vẫn chịu tiền ăn cho con bé. Vợ chồng bắt đầu cãi cọ. Rồi đến tiền học càng ngày càng phát sinh. Nào tiền áo quần sách vở, tiền bán trú, tiền quỹ phụ huynh, tiền giúp bạn nghèo, tiền cứu trợ, tiền quỷ đội, tiền quà thăm cô giáo ngày 20 tháng 11, tiền phát thưởng cuối năm, tiền liên hoan, vân vân và vân vân. Không biết người ta  bày ra chi lắm khoản thu  như thế. Có lẽ thầy cô thì hỉ hả còn hai vợ chồng nó thì thiếu đường xỉ vả lẫn nhau. Thằng Thành chi nhiều khoản trong nhà rồi, sao con Liên không chịu tiền học cho con bé nhỉ? Trong khi đó, Liên sắm cho mình hai chiếc xe máy, một chiếc wave để đi chợ, còn một chiếc xe tay ga to bự để lâu lâu đi đám cưới cho oai với bạn bè. Thành hỏi tiền đâu mà sắm nhiều thế, Liên nói tiền của mẹ nó cho ngày xưa nó phụ giúp buôn bán, không liên quan gì đến Thành. Nếu vậy về pháp luật thì đúng  nhưng về tình cảm gia đình thì nghe không ổn.  

Mọi chuyện dù sao cũng qua được nếu như không có vụ nước tương bị bể. Báo đài ngày nào cũng nói nước tương có cái chất gì đó làm người ta ăn vào thì bị bệnh. Không biết có ai chết vì nước tương hay chưa nhưng gia đình thằng con tôi thì tan nát.   
 
Nước tương ngưng sản xuất, thằng Thành không có hàng bỏ chợ. Không có hàng mới bỏ cho bạn hàng thì tiền cũ cũng không được thanh toán. Liên cũng là bạn hàng của Thành, và cũng như mọi người, Liên cũng không thanh toán tiền cũ. Đó là luật gối đầu xưa nay của chợ ta. Không lấy tiền được thì thằng Thành không có tiền để thanh toán với hảng nước tương. Không thanh toán được thì vi phạm hợp đồng, bị hảng nước tương kiện, bị mời lên đồn chất vấn, làm cam đoan. Thằng Thành bán chiếc xe cà tàng lâu nay nó dùng để chở hàng, vợ chồng tôi cũng giúp  chục triệu nhưng cũng còn nợ vài triệu, chưa trả đủ.  Thành vi phạm hợp đồng, hảng nước tương kiện là đúng nhưng nguyên nhân đâu phải do nó mà chính do nước tương không đảm bảo chất lượng. Thành không thể đóng tiền ăn cho Liên nên bị cắt cơm, phải về nhà tôi ăn. Liên làm đơn xin ly dị. Toà giải quyết bằng cách chia cho Thành cái nhà và có quyền nuôi con. Liên được mang theo tất cả đồ dùng mà nó đã mua sắm. Cái nhà thằng Thành  trống trơn, chẳng có gì bán được để ăn. Hai cha con chúng nó về nhà tôi ở. Còn Liên mua nhà mới và mang tất cả đồ dùng sẵn có dọn đến. Liên có tiền để mua nhà mới gần cả trăm triệu trong khi chồng nó chỉ thiếu hảng nước tương vài triệu nhưng nó vẫn không chi! 
                                                                         
Li dị rồi nhưng thỉnh thoảng Liên cũng sang thăm con bé. Hai vợ chồng có dịp gặp nhau sao đó mà con Liên lại có bầu và sanh thêm một cháu gái nữa.  Khi cháu được ba tháng thì Liên bồng qua thăm ông bà nội, than van về chuyện bấy lâu phải nghỉ bán, không có tiền mua sữa cho con. Liên gởi con cho bà nội nó bồng, nói đi mua sữa, rồi đi luôn.

Một tuần sau Liên trở lại, đem theo đủ hoá đơn thanh toán tiền bệnh viện, tiền tả lót và tiền sữa, đòi thằng Thành phải thanh toán. Liên cho con bú rồi lại bỏ đi. Con bé sau một thời gian quên mẹ, nay lại được cho bú, tối đến nó nhớ mẹ, khóc suốt đêm, có lẽ vì thèm bú. Bà nội nó già rồi nay phần phải giữ cháu, phần phải lo tiền đâu để mua sữa nên sức khoẻ giảm thấy rõ. Tôi cũng không rõ là cháu bé ba tháng mà mẹ nó nói phải tốn tiền sữa bột chi nhiều vậy, trong khi đó, nó cũng có sửa để cho con bú? Mấy người hàng xóm thêm dầu vô lửa bằng cách xúi bà nội nó cấm mẹ con nó gặp nhau! Cũng may là mấy thằng bạn của Thành đứa nào cũng tốt. Lâu lâu có một thằng mang sữa đến cho cháu. 
                             
Tiết kiệm, tính toán chi li cũng tốt. Nhưng chi li đồng tiền quá đến nỗi vì sợ tốn tiền mà bỏ, chồng bỏ con như con dâu của tôi thì chắc đàn bà chẳng có mấy tay.  
                                                                             
Chuyện nàng dâu nhà tôi chưa có hồi kết. Dự kiến kịch bản còn phát sinh nhiều tình huống do diễn viên tự biên tự diễn, kể cả tình huống  ông nội là tôi đây phải giữ thêm một cháu thứ ba.


Nguyễn Khắc Phước

Thứ Tư, ngày 09 tháng 12 năm 2015

NGƯỜI QUÉT THỜI GIAN - Truyện dịch

NGƯỜI QUÉT THỜI GIAN

Nguyên tác : The Time Sweepers của  Ursula Wills-Jones đăng trên trang web Eastoftheweb.com.

Người dịch: Nguyễn Khắc Phước.


Có thể bạn chưa từng quen biết những người quét thời gian. Người quét thời gian là người quét tất cả thời gian bị mất và lảng phí. Bạn không thể thấy họ được đâu cho dù bạn đang ở nhà ga xe lửa và nghĩ là mình thoáng thấy ai đó, có lẻ là người quét thời gian, đang lau chùi gần cái ghế dài nơi bạn đang ngồi. Giả sử bạn thấy họ, có thể đó là một người gầy ốm, xanh xao, dáng vẻ chăm chỉ, tay cầm chổi và cây lau nhà. Đàn ông thì mặc đồ lao động áo liền quần, phụ nữ thì mặc váy lỗi thời bằng vải tuýt thô và quấn khăn trên đầu.

Người quét thời gian có mặt bất cứ nơi đâu mà thời gian đang bị đánh mất hoặc lảng phí. Bao giờ cũng có vài người ở ga xe lửa, ít nhất cũng có một người ở phòng phẩu thuật của bác sĩ. Người chờ đợi quá lâu để cầu hôn đến nỗi tóc bạn gái mình đã bạc có thể có người quét thời gian riêng cho mình luôn ở bên cạnh. Người phụ nữ đã ba mươi lăm năm làm việc phát ngán trong một đại lý bất động sản, ước mơ mở một cửa hàng bán hoa, khiến cho người quét thời gian ở bên hàng xóm thở dài, và kiếm một cái xẻng hốt rác to hơn.

Bạn không nên thương hại những người quét thời gian, cho dù họ làm công việc tầm thường: họ không bao giờ đau ốm, đừng lo rằng họ chọn sai nghề, và có điều kiện làm việc tuyệt hảo, mặc dù không ai biết họ làm gì để giải trí. Họ thích những ngày ngân hàng nghỉ việc, vì lúc đó hình như có nhiều thời gian hơn ngày thường. Vào dịp Lễ Giáng Sinh và năm mới, người quét thời gian có một tuần nghỉ ngơi. Khi trở lại làm việc vào đầu tháng Giêng, họ phải xử lý một đống thời gian to tướng đã đánh mất, lảng phí, đó là lý do tại sao tháng Giêng dài hơn những tháng khác.

Người quét thời gian lâu nay bao giờ cũng hiện diện, dù cuộc sống hiện đại đã tạo nên thời gian bị lảng phí ở những nơi đông người lớn đến nỗi trong đó có vài nơi mà người quét thời gian bắt buộc phải công nghiệp hóa hoạt động của họ, mua một số xe nén chuyên dụng tương tự như xe của công nhân vệ sinh. Họ dùng xe này ở những nơi cần phải thu gom nhiều nhất, ở nhà tù hay ở khu mua sắm, ở hai nơi đó, thời gian bị lảng phí giống như thủy triều có thể dìm ngập ngay cả những người lành nghề tận tụy nhất.

Giả sử bạn hỏi một người quét thời gian, họ sẽ cho bạn biết một điều đáng ngạc nhiên: thời gian vui chơi giải trí không phải là thời gian lảng phí. Đang lau chùi trong một văn phòng lớn ngập ngụa buồn tẻ đến choáng váng, người quét thời gian đi thẳng qua người phụ nữ đang đọc tờ quảng cáo ngày nghỉ dưới bàn, mãi mê nghiền ngẫm hình những bãi biển nhiệt đới. Họ sẽ bỏ qua bàn tiếp theo, nơi người đàn ông đang thích thú tự hỏi bà mẹ vợ mặc đồ sao mà trông như là khỏa thân, và dừng lại ở bàn của người thanh niên đang đếm từng phút và chán ngán từng giờ.

Có thể bạn sẽ ngạc nhiên khi biết thời gian bị lảng phí sẽ ra sao khi nó được lau chùi sạch sẽ. Đừng bao giờ sợ, người quét thời gian là người tái chế nhiệt tình. Thời gian lảng phí được thu gom, chất vào nhữg côngtenơ to tướng, chuyển đến cảng Liverpool, chất lên tàu thủy, chở sang Ấn Độ. Ở đó, trong một khu công nghiệp đầy bụi bặm, nó được làm sạch, phân loại và xếp hạng. Thứ thời gian bị nhiểm độc nhiều nhất – dư lượng của những cuộc đàm phán hòa bình thất bại, bỏ tù người vô tội, những cuộc hôn nhân độc địa, được gạn ra và bỏ vào thùng để chôn ở một căn cứ quân sự không còn sử dụng. Ở đó, phải mất hai hoặc ba thế kỷ để nó phân hủy, và trở thành vô hại.

Thứ thời gian còn lại – sinh ra bởi những cuộc hội họp buồn chán, những cuộc hẹn bị lỡ, những chuyến xe buýt trể, những buổi tối vô vị ở rạp hát vì phải xem một vở kịch tồi - được làm sạch, chất lên tàu thủy và chở đến khu chế xuất công nghiệp Quảng Châu. Ở đây, nó được nén chặt, lưu kho, và chờ tái phân phối. Khoảng chừng hai mươi phần trăm được đưa thẳng đến các nhà máy ở khu chế xuất, nơi có tỷ lệ năng xuất cao nhất thế giới. Một phần tư được chính phủ Trung Quốc mua bằng đô-la tiền mặt. Mười phần trăm của phần cô đặc nhất được bán cho phòng thí nghiệm vật lý học nghiên cứu các hiện tượng, phản ứng ở nhiệt độ thấp ở California. Khoảng chừng hai mươi phần trăm được bán riêng cho những khách hàng tư nhân giàu có, những lão già giàu nhất vừa cưới được những cô vợ trẻ đẹp.

Tuy nhiên, những người quét thời gian không làm việc đó vỉ lợi nhuận. Tiền kiếm được từ những giao dịch này trả cho những họat động của họ bao gồm máy hút, bao bì, áo quần lao động và việc chuyên chở. Phần còn lại được phân phối cho những mục đích tốt. Không ai nhận thêm thời gian phải điền vào đơn xin hay yêu cầu một khoản trợ cấp. Tất cả đều không biết họ đang được trợ giúp. Một trong những người hưởng lợi là một nhà khoa học tiều tụy và mệt mỏi trong một phòng thí nghiệm công cọng tồi tàn ở ngoại ô Novosibirsk, người sẽ tìm ra thuốc chủng ngừa bệnh sốt rét. Một người khác là cô gái điếm trong khu ổ chuột ở Nairobi, phải nuôi dưỡng mười bảy đứa trẻ, và mặc dù hai mươi năm trong nghề vẫn chưa bao giờ đau ốm. Một phần ba dành cho anh tài xế tắc-xi người Ấn-Độ sống trong một căn hộ chật hẹp ở Toronto, vừa kiếm tiền để gởi về nhà nuôi bà vợ đau ốm và các con, vừa viết một cuốn sách mà về sau được công nhận là cuốn tiểu thuyết vĩ đại nhất của thế kỷ.

Không phải tất cả những ai nhận được sự hào phóng của người quét thời gian đều là con người. Cách Timbuktu chừng bốn mươi dặm, một nhà thờ Hồi-giáo thời trung-cổ, bị cát chôn vùi, được chuyển giao khoảng mười năm một lần. Một nơi nào đó dưới đáy biển Aegean, một chiến thuyền của người Troia được bảo quản thần kỳ trong bùn. Tương tự như vậy, những người quét thời gian cũng tặng một ít thời gian cho một ngôi đền ở Mexico, và bảo quản một kho báu của kẻ cướp từ Thời-kỳ-đen-tối trong một đầm lầy ở Galway.

Một khoảng thời gian từ thiện được giữ lại cho các tình huống khẩn cấp, cả nhỏ và lớn. Nó được thả xuống bằng dù trong những lúc tuyệt vọng, và đã tạo điều kiện cho những thỏa thuận hòa bình, thay đổi cuộc chiến, và cho phép nhiều người cha kịp đến phòng sinh.

Những người quét thời gian, đúng như bản chất của họ, thích gọn gàng và trật tự. Họ muốn loài người phải suy nghĩ về việc lảng phí thứ quý giá này, nhưng không hy vọng điều đó sẽ sớm xảy ra.

Chẳng có bài học đạo đức nào trong truyện này. Chỉ là nếu bạn định vứt thời gian của bạn, thì xin nhớ rằng có người phải nhặt lại.

Người dịch: Nguyễn Khắc Phước


Ghi chú của người dịch:
.Novosibirsk: một thành phố ở Nga.
.Toronto: thành phố lớn nhất của Canada.
.Timbuktu: một thành phố ở Mali.
.Biển Aegean: thuộc Địa Trung Hải
.Troia (còn có tên là Troy): một thành phố thời cổ Hy Lạp, được nhắc đến trong truyện Iliad, bộ thơ anh hùng ca cổ Hy Lạp được coi là của Homer.
.Thời–kỳ-đen-tối: thời kỳ suy thoái sau sự suy tàn của đế chế La Mã.
.Galway: một thành phố ở Cộng hòa Ireland










Thứ Tư, ngày 04 tháng 11 năm 2015

Về họp mặt cà phê Nguyễn Hoàng tại Đà Nẵng

Thấy NH Q.Trị họp mặt cà phê hằng tháng đông vui như vậy mình rất ham.  Mình ao ước làm sao NH Đà Nẵng cũng đông vui như thế nhưng không được. Có mấy nguyên nhân khiến nhiều bạn không muốn tham gia:
-          Hằng tháng, một hoặc hai, ba người đăng ký bao cà phê. Vì số người tham dự không nhiều nên tốn kém chẳng là bao nhưng đã lỡ đăng ký rồi, có bận chi cũng phải đi, hoặc phải nhờ ai đó thay thế. Đôi khi người đăng ký vắng mặt đột xuất, không tự tìm được người thay, do đó, thầy Thanh phải đôn người đăng ký tháng sau lên.
-          Chương trình họp mặt quá đơn sơ, chỉ gặp nhau, ăn sáng, uống cà phê,  rồi về.
-          Món ăn ở Faifo cũng khá ngon nhưng lui tới chỉ chừng 3 món, ăn hoài phát chán nhưng không thể dời địa điểm vì quý thầy đã quen chỗ, nếu đổi chỗ khác thì quý thầy tìm không ra. Có lúc Faifo bận nên phải dời họp mặt sang một quán gàn đó nhưng quán này chỉ bán cà phê, người đăng cai hôm đó phải mua bánh mì ổ từ nới khác mang đến.
-          Không thể bỏ ăn sáng, chi uống cà phê vì trước đây có người đã bao ăn sáng + cà phê  rồi, nay  phải bao lại.
Hình thức sinh hoạt này là của một số anh chị lão thành trước khi thành lập NH Đà Nẵng, được BLL tiền nhiệm áp dụng và BLL mới cũng theo luôn. Hình thức này cũng tốt nhưng chỉ áp dụng trong một nhóm chừng 10 người trở lại chứ NH Đà Nẵng có trên 100 người, nếu họ tham dự đầy đủ thì làm sao mà thực hiện cho được.

Có lần thầy Thăng chi trước một triệu rười, thầy dặn tiền này để bao phê tháng tới, sau đó nên áp dụng kiểu Sài Gòn hoặc Q. TRị, thế nhưng không thể tổ chức như vậy được. Hỏi chị Ba tại sao không theo kiểu thày Thăng dặn, chị nói không được không được. Hỏi anh Nam Anh có theo kiểu thầy Thăng dặn được không, anh nói không được không được. Hỏi thầy Thanh NH ĐN có thể theo kiểu QT và SG được không, thầy nói không được vì có người đã đăng ký, bao giờ hết người đăng ký mới theo kiểu đó. Một vài anh chị nói kiều cà phê QT và SG ai uống nấy trả là không có tình cảm và không phải NH nào ở đó cũng tham gia.  Một vài anh chị khác, mặc dù tham dự thường xuyên, có ý ngược lại: Không thích nhưng lỡ rồi nên phải tham gia.

Hôm họp mặt thường niên (13/9/15), hỏi mấy anh trẻ tại sao không tham gia cà phê hàng tháng, họ nói kiểu đó mất tự do, lỡ đến rồi được bao thì lần sau phải đi để bao lại, mà họ thì không phải lúc nào cũng rãnh.

NH Đà Nẵng có trên 100 người nhưng họp mặt hàng tháng chừng 25 người, họp mặt thường niên chừng 60 người. Ước ao có một lúc nào đó tất cả mọi người đều có mặt để NH ĐN thêm đông vui.



Thứ Bảy, ngày 27 tháng 6 năm 2015

Kỷ niệm họp mặt Nguyễn Hoàng 2012


Hình này chụp vào chiều ngày 19/6/2012.

Sáng hôm đó mà không có VT Tùng thì mình bó tay.

Mình có nhiệm vụ ra sớm để chuẩn bị triển làm. Sáng hôm đó, thấy các đoàn khác đã xong xuôi mà đoàn ĐN chưa có gì hết. Lộc đã chuẩn bị cái pano nhưng mọi người ở đây đều dùng ván hoặc tấm mica. Mình nghĩ nên làm 1 khung nhôm để lồng cái pano vào. Tùng nghe mình nói liền chở mình đi kiếm chỗ làm. Hôm đó nhằm ngày mùng 5 nên mọi cửa hàng làm cửa nhôm đều không mở cửa. Hai anh em chạy quanh thành phố, may tìm được 1 quán có ông chủ quán vừa đóng cửa. Bọn mình nài nỉ một lúc ông mới chịu làm. Tùng về trường tiếp tục việc trang trí còn mình ngồi lại với ông thợ nhôm. Ông nói con trai ông làm việc này chớ ông ít khi làm, nhưng hôm hay tụi nó nghỉ không đi làm, ông chỉ đến mở cửa để giao hàng họ đặt hôm qua và phải về nhà để cúng ông bà. Ông cũng là cựu hs NH nhưng ông không tham gia vì những vấn đề (do ông nghĩ)  mình không tiện nói ra đây. Đến khoảng 11 giờ trưa thì khung đã xong, mình gọi Tùng đến chở, mình ngồi sau cầm  khung nhôm đã lồng tấm pano. Gió Lào hôm đó khá mạnh nên mình phải tụt xuống xe nhiều lần mới mang được đến trường. Chỗ để treo pano chỉ là một cửa sổ trống nên mình đi lượm những thùng giấy của NH SG vứt sau thư viện để lấp khỏng trống trước khi treo pano lên. Treo được xong thì trời đã sang chiều. Mình chỉ uống nước từ bình nước để sãn mà chẳng có chi ăn vì hôm ấy mùng 5 nên không ai bán gì hết. Đoàn NH Đà Nẵng ra đến, mấy chị lấy hình gắn lên. Mình cũng ở đó giúp. Nói chuyện với anh Hạt và Trị xong, mình quay ra thì nhóm NH Đà Nẵng lên xe đi đâu mất, chẳng rủ mình 1 tiếng. Vừa buồn vừa đói nên mình đi xe máy vô nhà ông anhở Hải Sơn, chắc chắn vẫn còn đồ cúng hồi trưa. Vô tới Hải Trường lúc chạng vạng thì xe xẹp lốp.  Mình phải dắt bộ từ cầu Bến Đá về Lương Điền, chừng 2 km.

Mình hiểu tại sao Trị tự gọi là Mỏ Trường.  


Một lần nữa, cảm ơn Văn Thiên Tùng đã giúp mình hoàn thành nhiệm vụ. 

Thứ Tư, ngày 29 tháng 4 năm 2015

Đôi Điều Về Dịch Thuật - Trịnh Y Thư

Trịnh Y Thư sinh năm 1952, tại Hà Nội. Tác phẩm đã xuất bản: ‘Đời nhẹ khôn kham’ (The Unbearable Lightness of Being), tiểu thuyết của nhà văn Pháp gốc Tiệp Milan Kundera, tạp chí Văn Học xuất bản, 2002; ‘Căn phòng riêng’ (A Room of One’s Own), lý luận văn học của nhà văn nữ Virginia Woolf, Tri Thức xuất bản, 2009. ‘Người đàn bà khác’, tập truyện, Thế Giới xuất bản, 2010. Tác phẩm gần đây nhất của Trịnh Y Thư là ‘Chỉ Là Đồ Chơi’- tạp bút, Hợp Lưu xuất bản. Ngoài ra, Trịnh Y Thư còn là nhà thơ và cầm thủ guitar xuất sắc.

Thứ Tư, ngày 01 tháng 4 năm 2015

NHÀ THỜ HỌ Truyện ngắn của Nguyễn Khắc Phước

NHÀ THỜ HỌ
Truyện ngắn của Nguyễn Khắc Phước

   
      Bên kia đầm Thủy Tú, nhìn từ quốc lộ, là một dãi xanh mờ gồm những làng chài nối tiếp nhau. Ngày xưa, dân chài ở đây nghèo lắm. Họ đánh cá bằng ghe nhỏ, thúng, và kéo lưới ven bờ. Nhà họ là những mái tôn tạm bợ, dễ dàng dựng lại sau cơn bão. Trong chiến tranh, người đi lính bên này, kẻ bên kia, riêng thanh niên Trần Mẹo may mắn bị người ta chê vì đôi mắt lé. Phụ nữ cũng chê lão lé và nghèo, chỉ đánh cá bằng cách kéo lưới ven bờ, không có lấy một cái thúng, nên mãi đến quá nửa đời, sau chiến tranh, lão mới lấy được vợ, một phụ nữ có chồng chết trận. 

      Những năm hòa bình mới lập lại cả nước, nhưng làng này lại chẳng được yên. Dân thành phố đổ về đây thuê thuyền đi vượt biển. Những chủ ghe, lúc đầu còn lưỡng lự, nhưng sau thấy được trả bằng vàng nhiều quá bèn liều mạng chở họ ra biển. Trước khi đi, các chủ ghe đã bí mật tìm chỗ chôn vàng và không quên dắt theo bà con để được vượt biên mà không mất tiền. Những chủ ghe nghèo trở nên giàu có, và những gia đình khác có người thân ở nước ngoài gởi tiền về cũng dần dà trở nên khá giả. Họ bắt đàu xây mộ, xây nhà. Khu nghĩa trang của những làng này được người ta ví là những “thành phố ma” bởi vì có quá nhiều lăng mộ cao lớn, rộng rãi, đủ kiểu dáng và màu sắc.  

      Tất cả đều đã đổi khác, giàu hơn, to hơn, đẹp hơn. Riêng lão Mẹo thì không.

      -Lâm ơi, Lâm à. Dậy coi giấy mời có phải bữa ni họ Lê khánh thành nhà thờ không con?

      Mới bốn giờ sáng mà lão Mẹo đã dậy, pha xong ấm trà, thấy giấy mời trên bàn nước, bèn í ới kêu thằng cháu đích tôn.

      Thằng cháu nội nói vọng từ giường của nó: - Đúng đó, ông nội. Chín giờ sáng. Ông nội đi một chắc không được mô. Để con đi theo, chắc chắn cũng được mời vô làm một bụng.   

      Vốn là một ngư dân nên đã gần chin mươi mà lão còn khỏe. Trước đây, mỗi bữa lão ăn hai chén đầy, sáng còn ra biển tắm một mình. Thế nhưng đúng cái ngày mở móng nhà thờ họ Lê, sức khỏe lão bắt đầu suy sụp.

      Là trưởng họ, nghĩ đến cái nhà thờ họ của mình chỉ là cái nhà cấp bốn rộng đủ bỏ một cái ban thờ, lão nóng ruột.

      Thực ra ba, bốn chục năm nay, lão thường xuyên đau đáu về chuyện xây nhà thờ họ. Thấy người ta xây mộ, xây lăng, làm nhà thờ tộc họ mà lão khổ tâm bởi giòng họ lão chẳng có ai làm quan chức, giàu có hay Việt kiều.

      Nói không ai trong tộc họ là Việt kiều thì không đúng lắm. Có một người hiện đang ở Mỹ là Thảo, con gái của chú em cùng chi với lão, gọi lão bằng bác thúc bá,  nghĩa là cha của hắn với lão cũng một ông cố.

      Thời chiến tranh, lúc đó Thảo chưa tới hai mươi, bỏ làng lên thành phố. Người làng đồn rằng hắn làm nghề trên đò, nói nôm na là làm đĩ. Cái tin đó làm lão hỗ thẹn với bà con làng. Rồi nghe nói hắn được một anh thông dịch viên đưa vào làm ở cửa hàng PX của Mỹ. Ở đây, hắn quen với một phi công trực thăng của quân đội Mỹ và trở thành vợ chồng. Hết hạn quân dịch, anh lính Mỹ này đưa hắn về Mỹ. Rồi hắn ly dị với anh chồng người Mỹ và lấy một anh phi công ngưỡi Mỹ gốc Việt.

      Lão không gặp lại Thảo kể từ ngày hắn rời làng. Mọi người trong làng chẳng ai nhắc đến Thảo, và lão cũng quên hắn luôn. Quên luôn đến hơn ba chục năm. Rồi ba năm trước, bỗng nhiên hắn gởi tiền về xây mộ cho cha mạ hắn thật to. Điều khiến lão bực mình là mộ cha mạ hắn sát bên mộ ông cố, hiện vẫn chỉ là cái nấm bằng xi-măng sơ sài. Ngày gia đình Thảo tạ mộ có mời lão nhưng lão sai thằng con đi thay. Lão nói tau không không dự cúng giỗ tiệc tùng bằng đồng tiền nhơ nhớp. Thằng con nói cha ở làng cả đời, không đi lính và không hề lên thành phố thời đó thì biết chi mà nói. Chưa khi mô con nghe mấy ông lính nói xấu gái làm tiền. Họ là chỗ dựa của nhau về vật chất lẫn tình cảm. Lão huơ gậy nói mi biết chi mà bép xép lỗ mỏ. Có con chị như rứa mà không biết nhục à? Mi định bênh cho chồng trước của mạ mi hay răng?

      Không biết gia đình con Thảo có nói chi với hắn không mà gần đây nghe nói hắn định gởi tiền về xây nhà thờ họ, nhưng lão đánh tiếng từ chối.

     Chuyện con Thảo xây mộ cho cha mẹ hắn chưa quên, thì cách đây bốn tháng,  nhà thờ họ Lê nằm bên cạnh nhờ thợ họ Trần của lão bắt đầu khởi công xây mới.
Tài trợ chính không phải là Việt kiều mà là Lê Tư, một đại gia trong họ. Lão không biết anh ta làm gì mà đi xe sang trọng cùng đoàn tùy tùng về đo đạc, thiết kế và mời nhà thầu và thợ từ thành phố về làm. Thằng con lão nói anh ấy khởi nghiệp bằng nghề buôn gỗ, lập nhà máy xẻ gổ, và bây giờ là phó giám đốc một ngân hàng. Đất đai, khách sạn, chung cư của anh tỉnh nào cũng có.

      Từ ngày nhà thờ họ Lê khởi công, lão không ra biển tắm nữa. Không muốn gặp ai. Lão kêu đắng họng và cơm chỉ mỗi bữa một chén. Đêm thưởng thức khuya và húng hắng ho. Đi quanh sân phải chống gậy.

      Lão buồn bực vô cùng mà không biết nói với ai. Nói ra sợ con cháu nói mình ghen tuông với họ Lê. Thế nhưng lão cứ dày vò vì nghĩ mình gần đất xa trời mà không xây được cái nhà thờ họ cho khang trang để nở mày nở mặt với người làng, và khi xuống âm ty không bị tổ tiên la mắng. 

- Chín giờ rồi ông nội ơi! Thằng cháu nhắc.

      Từ khi nhận được thiệp mời, lão không biết có nên đi hay không. Đi thì không biết khi nào mình xây được nhà thờ mới để mời lại. Không đi thì người ta trách, bởi không chỉ vì lão là trưởng họ Trần mà vì người làng đều là bà con ba bên bốn bề, không có mặt là không phải đạo.

      - Mi lấy cái xách có để sẵn áo dài, khăn đóng rồi dìu ông đi. Tới đó tau mới mặc, chớ mặc trước ở nhà, ra đường nóng lắm.

      Hai ông cháu đi chững mười phút là đến nhà thợ họ Lê. Nhà tài trợ Lê Tư và các lão ông họ Lê đứng hai hàng ở cổng đón chào khách.

      Khi buổi tiệc vừa mới bắt đầu thì một xe ô tô của công an đổ trước cổng. Ba ông công an đi vào và một người đọc lệnh bắt và tạm giam Lê Tư vì tội trốn thuế và nhiều tội kinh tế khác. Họ còng tay Lê Tư và dẫn ra xe.

      Lão Mẹo đến vỗ vai thằng cháu đang ăn, nói nhỏ:
- Con cứ ngồi ăn, ông về trước.
- Nhưng ông đi không vững, để con dìu ông về.
- Không cần. Ông về một chắc cũng được.
- Nhưng ông về chi sớm rứa?
- Ông về nói gia đình con Thảo nhắn hắn gởi tiền về xây nhà thờ họ.
- Nhưng ông chê tiền o ấy nhớp mà?
- Nhớp nhưng sòng phẳng, không ăn cắp của ai.

Lão Mẹo cởi áo dài, một mình len qua đám người nháo nhác trên sân và nhanh nhẹn bước ra cổng. Lão không cần đến cái gậy nữa.
     
                                                                       NKP