Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2017

CHUYỆN CỦA ĐÀN BÀ - Truyện ngắn


CHUYỆN CỦA ĐÀN BÀ
Truyện ngắn của Nguyễn Khắc Phước


Nhờ chị nhắc đến thằng cha Quân chồng con Huệ, em chợt nhớ đến chuyện này. 

Vào một buổi tôí mùa hè năm ngoái, em đang ngồi soạn bài thì có một thằng cha xộc vào nhà hỏi: Có vợ tui ở đây không? Em hỏi: Vợ anh là ai, đến đây có việc chi? Trong bụng em nghĩ chắc là cha mẹ học sinh đến phàn nàn việc gì đó. Thằng cha ấy nói: Tui là Quân, chồng của Huệ, là bạn cùng lớp với chồng của chị, chị không nhớ hả? Em nói: Lâu rồi tui quên. Nhưng vợ anh đến đây có việc chi? Thằng cha ấy hùng hổ: Chị không biết chồng chị đã đeo đuổi vợ tui từ thời học sinh cho đến nay? Họ đã hẹn hò gặp gỡ nhau gần hai chục năm nay, từ hồi chồng chị còn làm ở bệnh viện miền núi. Hồi đó vợ tui lâu lâu lại nói về quê đám giỗ, kỳ thực là lên tận miền núi gặp chồng chị. Hai người đã làm chuyện gì với nhau, có trời biết. Thằng con đầu là con ai, có trời biết. Nhưng chưa hết. Mấy chục năm nay, đêm nào ngủ cũng mớ Quân, Quân. Vài ngày nay nó bỏ đi mất tiêu, không theo chồng chị thì theo ai? Em nổi xung lên,  la hắn: Tên chồng tôi và tên anh giống nhau. Mớ Quân Quân là mớ anh chớ phải mớ chồng tôi đâu? Để tôi nói cho anh nghe. Chuyện mấy người đó ngày xưa yêu nhau là chuyện tình yêu học trò, ai mà không có. Hồi học sinh chính anh cũng yêu đứa nầy đứa nọ, thử hỏi có chuyện gì bậy bạ không? Chồng tôi cũng vậy thôi, tôi tìm hiểu làm gì? Còn hồi chồng tôi làm bác sĩ ở quê vợ anh, giúp đỡ vợ anh thế nào chỉ có anh không biết hoặc biết mà lờ đi, còn tôi và bạn bè trong lớp chồng tôi đều biết hết. Vợ anh hồi đó đau bao tử, mình gầy như con mắm. Anh thì công nhân lương không đủ uống rượu lấy chi mà mua thuốc cho vợ. Nghe nói vậy anh ta nổi xung: Chị đừng có xúc phạm tôi nghe. Bây giờ tôi là phó giám đổc rồi nghe, không thua gì bác sĩ chồng chị đâu nghe. Nghe rồi. Nghe hết trơn rồi. Để tôi kể tiếp cho anh sáng mắt ra. Hồi ấy chồng tôi đã bỏ tiền lương bác sĩ mới ra trường để mua thuốc cho vợ anh uống cho đến khi lành bệnh. Chồng tôi nói hết với tôi. Vợ anh không nói với anh sao? Không hả? Tôi nghe một người bạn cùng lớp với anh nói anh đã kể chuyện này với anh ta mà? Sao hồi ấy anh hiền hậu dễ thương quá vậy, lịch sự quá vậy, mặc dù anh chỉ là công nhân nghèo? Bây giờ anh lên phó giám đốc rồi sao anh mất lịch sự quá vậy? Tự dưng anh xộc vào nhà tôi để kiếm vợ anh. Tôi giữ vợ anh làm gì? Anh ta la lối: Chị đừng có chưởi mắng tôi kiểu đó, nghe chưa? Tôi là chồng, tôi có quyền tìm vợ tôi bất cứ nơi đâu, lôi cổ nó ra để trị tội, trị luôn thằng cha nào quyến rũ vợ tôi, làm tan nát nhà tôi. Em cũng la lối: Anh là đồ ăn cháo đá bát. Chồng tui giúp vợ anh lành bệnh, tui biết và ủng hộ, anh còn không cám ơn, đằng này lại đến đây la lối ỏm tỏi. Chồng tui bây giờ đang tu nghiệp bên Mỹ, anh có muốn thì qua bên ấy mà tìm. Mẹ chồng em lên tiếng: Này cái anh kia, sao anh phó giám đốc mà khờ quá vậy. Nếu vợ anh bỏ anh theo con tôi thì con dâu tôi nó tìm vợ anh để đánh ghen chớ mắc chi lại chứa chấp vợ anh ở đây. Con tôi đã đi Mỹ sáu tháng nay rồi còn vợ anh ở đâu thì ai mà biết. Hay là anh đang âm mưu chuyện gì đây. 

Thằng cha Quân đó hậm hực bỏ đi. 

Mấy ngày sau em tới khu bán rau củ trong chợ để hỏi tin về Huệ và cuối cùng tìm được Huệ, thì đúng như bà mẹ chồng em nói, Quân đang âm mưu tìm cách ly dị Huệ bằng cách tung hỏa mù, như người ta nói: Bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu đi. Anh ta đang có bồ nhí. Em hỏi Huệ bỏ đi đâu trong mấy ngày đó, nó nói đi tìm con mẹ cầm cái, làm chủ hụi. Đến ngày Huệ hốt hụi thì nó trốn mất tiêu, không có tiền để đưa cho Quân đi công tác. Em nói: Đi công tác thì có tiền của nhà nước chu cấp đầy đủ, chớ mắc chi lại lấy tiền bán rau củ của Huệ để chi? Huệ nói đã bắt được nhiều thư từ của con bồ nhí ấy, hai người định dẫn nhau đi chơi. Chồng Huệ dựng chuyện Huệ đã theo chồng em gần hai chục năm nay và hai đứa con của Huệ không phải là con của hắn. Làm gì có chuyện ấy được. Hồi tụi nó lấy nhau, anh Quân chồng em còn đang học ở Sài Gòn. Tụi em gặp nhau trong ấy và yêu nhau. Tụi em lấy nhau sau khi anh Quân tốt nghiệp và khi chồng em gặp lại Huệ ở miền núi thì nó đã có hai con rồi. Chồng Huệ nói bây giờ hắn có chục bồ nhí cũng không ai làm gì hắn. Bất cứ lúc nào Huệ về trễ là nó cứ hàm hồ cho rằng Huệ đi theo chồng em. Rồi nó đánh đập Huệ. Em nói nêú Huệ đưa cho cho chồng nó bao nhiêu tiền, nó cũng cho con bồ nhí ăn hết. Em bàn với Huệ cứ để cho Quân tự do với con bồ của nó nhưng đừng đưa đồng nào cho Quân hết. Nếu nó đánh đập cứ đến báo với công đoàn và thủ trưởng của cơ quan xong về nhà cha mẹ ở nhờ. Kết quả chị biết sao không? Quân bị con bồ nó lột sạch hết tiền, lại còn bị cơ quan tố cáo tội tham nhũng. Sau đó, bị thuyên chuyển công tác. Bây giờ hả? Hình như tụi nó đã trở lại với nhau. 

Có lần trong một đám cưới, chồng Huệ thấy em, có lẽ nó xấu hổ nên bỏ đi nơi khác. Có điều lạ là chồng Huệ giống tên với chồng em. Có lẽ vì anh chàng kia có tên Quân nên Huệ mới lấy.  Cũng có lẽ Huệ chỉ yêu cái tên ấy thôi chứ Huệ chẳng yêu chồng và cái tên ấy đã làm Huệ khổ sở. Và cái anh chàng Quân ấy cũng dấu trong lòng một nỗi đau rằng vợ mình đã yêu một người khác trước khi lấy mình, dù chỉ là một mối tình học trò thơ ngây. Dấu mãi cho đến khi có cơ hội là dựng chuyện để phục thù. 

Và không biết em có lỗi gì trong chuyện nầy không?

NKP
2007

Thứ Hai, 3 tháng 4, 2017

Tuyệt tác từ những mảnh gổ dăm bào

*

Tuyệt tác từ những mảnh gổ dăm bào

  
Một con chim đại bằng xòe cánh như sắp tung mình lên bầu trời, một con cú với đôi mắt tròn xoe  đang ngồi tư lự, những con chồn đang vô tư đùa giỡn … tất cả những  tác phẩm này đều do bàn tay khéo léo công phu tỉ mỉ của Sergey Bobkov, một nghệ nhân người Nga sáng tạo nên. Chất liệu của những tác phẩm điêu khắc này không ai ngờ là từ những miếng gổ vụn hoặc dăm bào gổ tuyết tùng, một loại cây có nhiều trong rừng vùng Siberi.





Là một giáo viên trung học đang sống ở Kozhany, Sergey Bobkov yêu thích động vật nghiên cứu cấu trúc cơ thể và tập tính của chúng rồi dùng chất liệu và phương pháp  hoàn toàn mới lạ để tạo ra những tác phẩm nghệ thuật độc đáo có một không hai trên thế giới.



Để có một lông chim đại bàng, anh phải có chừng 100 đến 150 miếng dăm gỗ dài chừng 5 dến 6 cm, cắt, ngâm, uốn, dán, làm liên miên không nghỉ mỗi ngày từ 10 đến 12 giờ và mất nửa năm mới hoàn thành tác phẩm con chim đại bàng này. Bộ lông con chim có đến  7 ngàn cái lông thì chẳng lạ gì anh phải mất nhiều thì giờ đến thế! Vì phải mất nhiều thì giờ để sáng tác nên bộ sưu tập của anh mới chỉ có  11 tác phẩm.



Có người đòi mua con đại bàng với giá 500.000 Rúp (hơn 17.000 USD) nhưng anh nói những tác phẩm của anh không phải để bán.




Có người so sánh những con vật của anh với loại thú nhồi bông vì chúng giống động vật sống như tạc nhưng  anh cho rằng chúng hoàn toàn khác nhau như bóng tối và ánh sáng. Thú nhồi bông là hủy hoại động vật là tiêu diệt môi trường, là nhưng con thú chết, ngược lại, những tác phẩm của anh là thân thiện môi trường và đem lại sự sống cho những miếng dăm bào tưởng như vô ích  biến  thành những con thú  đáng yêu như thực,  tượng trưng cho sự sống mầu nhiệm và nét đẹp huyền diệu của thiên nhiên. 



















Nguyễn Khắc Phước
Theo: https://www.artpeoplegallery.com

Another Vulgar Story

Another Vulgar Story 
Nguyễn Khắc Phước dịch
“Lại Một Chuyện Thô Tục”,
truyện ngắn của Nguyễn Quang Lập.

 
Doan left his elementary school when he finished his  fifth year and started learning  how to drive tractors. He was my elder brother’s friend so  he used to let me sit on his tractor several hours a day and I was very proud of it.

One day I asked him  whether driving a tractor was  difficult, he said “Not at all. It needs  the knowledge of a first year school student but I have finished my fifth year so I am wasting my knowledge”.  At noon he asked me to run home to fetch his lunch food. If I did so he would show me a ‘butterfly’(1). Of course I did what he told me.  


I thought he would show me a true ‘butterfly’ but he only drew an up-side-down triangle and a dot in the middle and said “This is a ‘butterfly’. I asked him why he drew a dot in the middle and he said the dot made the picture look like a butterfly. I didn’t agree and asked him what the dot was about. He burst out laughing and  told me to wait for the answer until he married. It turned out that at the age of 21, he had never seen a true ‘butterfly’ before.  He didn’t know it was horizontal or vertical.  He just lied to me after all.

From that time on I took for granted that a ‘butterfly’ was an up-side-down triangle.

A year later probably in in the first month of the summer, the militiamen of Dong Duong Village,  where I was avacuated to,  captured a foreign woman pilot whose nationality was unknown. She was said to be an Australian. At that time, a pilot prisoner was much more precious than gold.   As soon as the district armed forces heard the news, they promised to award the militiamen with a cow.

While a militiaman  was sent to the district armed forces to report the news, the woman pilot was brought to a warehouse and was watched carefully. Of course, I hang about the warehouse all day to ‘watch’ the woman pilot without neglect and tiredness.

The militiamen  waited and waited till late in the afternoon but the men from the district armed forces  didn’t turn up. They yawned and yawned. One militiaman said “ This woman is big so her vulva  must be big too. Let’s strip her to see it”. Without hesitation,  all the others agreed. They all tried to force her to lie down. The pilot was so frightened that her face went white. She turned  around and around to avoid them. Probably she thought the natives were going to kill her. One militiaman pointed his gun to her and shouted “Stay still or I’ll kill you. Let me examine how dangerous the invaders are” . Of course he spoke in Vietnamese but I thought she understood so she lay still. They stripped her trousers. Then they  slowly went around watching her  attentively.

I didn’t see anything nor the up-side-down triangle. I saw only a patch of fair pubic hair up to her navel. One militiaman took a branch of casuarina tree to raise the hair patch but found nothing.

From that time on  till  I was in the seventh grade, I kept wondering  why the butterfly which I saw   was drawn as an up-side-down triangle and a dot.
Once again I found out that they all lied.

Last night  Su argued with  Tra  that literature must reflect reality.  I used to believe Su was right so I did everything he told me. But now I remember the old story and find out that Su is wrong.

You have been decieving me Su. The triangle is the triangle; the hair patch is the hair patch; they are not the same. Hooohooohooo.
______________________________________
(1) butterfly: pussy, vulva.



Thứ Bảy, 3 tháng 12, 2016

Tự học chụp ảnh bằng điện thoại

*Tham khảo từ Internet để tặng bạn Trần Văn Thản, NH6471QT.


Muốn chụp một cái ảnh đẹp phải có máy ảnh hàng hiệu giá vài chục triệu đến vài trăm triệu, ống kính đôi khi đắt hơn cả máy ảnh và phải học trường lớp đàng hoàng hoặc học kinh nghiệm của những tay máy nổi tiếng. Với máy điện thoại di động giá rẻ mà tính chuyện chụp hình cho đẹp là điều không thể thực hiện được. Tuy nhiền, lỡ mua cái điện thoại có tính năng chụp ảnh, khi gặp bạn bè bị người ta biểu chụp hoặc về quê thấy cảnh đẹp cũng cầm lòng không đậu và làm mấy pô rồi đưa lên mạng, bạn bè thấy không lẽ chê thì làm mình buồn nên khen vài chữ để khuyến khích. Do đó, phải tự học để chụp ảnh, để nếu đưa lên mạng thì người ta ngó được, không chê, chớ không mong gì có ảnh đẹp.


Người mới chụp ảnh thấy cảnh đẹp là cố lấy hết. Chỉ máy ảnh tốt mới làm được chớ máy ảnh trên điện thoại thì đừng nên, Nếu trong ảnh có quá nhiều chi tiết thì người xem bị phân tâm, không biết người chụp muốn chụp cái gì. Do đó nên chọn một mục tiêu đơn giản trong cảnh đó để chụp và bố trí sao cho mục tiêu bắt mắt người xem.





Hạ độ cao của máy ngang ngực hoặc thấp hơn cũng là một cách để tạo ảnh đẹp.



Khi chụp một vật xa nên lấy một vật ngay trước mắt để tạo chiều sâu cho ảnh. Vật ngay trước mắt có thể là lá, hoa, tảng đá… và nên hạ thấp máy để lấy được những vật này.





Ảnh có đường dẫn cũng tạo chiều sâu cho ảnh đồng thời làm người xem dường như đang bước vào khung hình, đi theo đường dẫn để khám phá cảnh vật trong đó. Đường dẫn có thể là đường ô tô, đường xe lửa, đường mòn qua đồi, con hẻm, cầu thang, tường nhà...



Cách đơn giản nhất để chụp một tấm ảnh "chuẩn" là theo luật ba phần. Chia tấm ảnh làm 3 phần bằng nhau theo chiều ngang và chiều dọc. Màn hình chia làm 9 ô bằng nhau. Điểm quan trọng của tấm hình nằm ở 4 chỗ giao nhau của 4 đường đó. (Những nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp không theo luật này vẫn có ảnh đẹp nhưng những người nghiệp dư gà mờ như mình thì phải biết.) Nếu máy mình không có những đường kẻ này thì phải tưởng tượng ra.





Để trống hình cũng là một cách làm nổi bật vật / đối tượng muốn chụp. Đôi khi đối tượng chỉ chiếm 1/3, phần còn lại là không gian trống, có thể là bầu trời, bức tường, cây cỏ…





Góc chụp ảnh khác thường cũng tạo ảnh đẹp ví dụ từ dưới lên hoặc trên xuống. 





Ảnh cân xứng hai phía như nhau là một kiểu ảnh đẹp cổ điển.





Ảnh có nhiều vật xếp đều đặn cũng là một kiểu ảnh đẹp cơ bản.





Dùng ảnh phản chiếu cũng tạo ảnh đẹp. 





Dùng vật ở gần để làm khung cho cảnh xa.

Không nên zoom để lấy hình cho gần hơn mà nên đến gần đối tượng để chụp.

Không nên dùng đèn flash mà dùng ánh sáng tự nhiên.

Nên chụp vào lúc bình minh hoặc lúc chiều tối.

Nên chụp nhiều ảnh để rồi chọn một ảnh đẹp nhất.

Có thể dùng chế độ cắt ảnh trên điện thoại để loại bớt phần thừa và đưa điểm ảnh vào vị trí theo ý muốn.

Nếu ánh sáng và màu sắc của ảnh chưa vừa ý, thử dùng những ứng dụng trên điện thoại để chỉnh sửa, biết đâu ảnh sẽ đẹp hơn.

Ý và hình từ trang blog.hubspot.com và các trang khác.


Thứ Ba, 8 tháng 11, 2016

CHÙM THƠ LUẬT ĐƯỜNG



LỜI VỢ DẶN

Tốt nhất là ông cứ ở nhà
Vui chơi với cháu, hát ka ra
Ra đường xe chật coi chừng quái
Vào quán ngưòi đông cảnh giác tà
Hàng xóm nhiều ông ưa cãi cọ
Bạn bè lắm kẻ thích ba hoa
Chú tâm ghi nhớ lời tôi dặn
Tốt nhất là ông cứ ở nhà
.
NKP


ĐỪNG GỌI THẦY CÔ GIÁO LÀ NGƯỜI ĐƯA ĐÒ
Láy ý từ bài "Người lái đò lài ai?" của tác giả Nguyễn Phúc Vĩnh Ba.

Thầy cô sao gọi kẻ đưa đò?

Nghe riết rồi quen, chẳng nghĩ cho!

Kẻ đổ mồ hôi, văn hóa ít

Người lao trí tuệ, cấp bằng to

Kẻ đưa khách tới là quên khách

Người dạy trò xong vẫn nhớ trò

Nghề giáo xếp vào lao động thấp!


Học đường xuống cấp thấy mà lo!

NKP

NGHỀ CAO QUÝ?
Họa thơ bác Tâm Giao-Nguyễn Văn Tương

Dạy học ba lăm năm, vẹn rồi
Sáu tư tuổi trọn cũng vừa trôi
Mưòi ba ký độn chưa đầy bụng
Năm sáu đồng lưong vẫn nặng đời
Sáng sáng đạp xe tắt nhịp thở
Ngày ngày lo kiểm toát mồ hôi
Ai cho nghề giáo là cao quý?
Quần quật còn hơn cái máy thôi.


NKP



Bài xướng:
CHO NGÀY 20/11

Phấn trắng bảng đen tạm biệt rồi
Mấy mười năm lẻ tháng ngày trôi!
Xa nơi danh lợi thân thư thái
Biệt chốn bon chen thấy khỏe đời
Thành bại khơi mào bao phiền phức
Hơn thua chất chứa những tanh hôi
Tách trà thơ phú vui bè bạn
Xin góp với đời có vậy thôi

Tâm Giao (8/11/20156)


***


Họa thơ bác Tâm Giao-Nguyễn Văn Tương.

Bài họa:
DƯỚI MÁI NHÀ CHUNG

Từ ngày lên mạng lập trang Phây
Bè bạn muôn phương tụ ở đây
Dịch giả, nhà thơ từ xứ Bắc
Nông dân, bác sĩ tận miền Tây
Luận bàn nghìn chữ văn còn cạn
Sáng tác trăm trang nghĩa chẳng đầy
Nếu lỡ mai nầy Phây bị cấm
Mối tình tri kỷ vẫn không lay
NKP
(31/10/16)



Thơ mời họa:
TÂM TÌNH

Tam gia lão hủ thích chơi phây
Bút nhóm Ba Tê thành lập đây
Trao gởi tâm tư qua chữ nghĩa
Buồn vui san sẽ chút riêng tây
Tình đời bát nước còn chưa cạn
Ý thức trùng khơi vẫn chất đầy
Trời đất chong chênh mùa biến đổi
Lòng ta thường lạc chẳng lung lay!


Tâm Giao (31/10/2016)

***

CHÂM CHẬM CHẬM
Tặng Bs Đỗ Thanh Sơn

Sáng nay gặp bác sĩ Đông y
Mở máy, vừa nghe khuyên, tốc ghi
Chậm dậy, chậm ngồi, chậm xỏ dép
Chậm nằm, chậm đứng, chậm rời đi
Khi ăn, nhai mỗi miếng nhàn nhã
Lúc uống, nhấp từng ngụm tý ty
Quên tuổi, quên sầu, quên tật bệnh
Tuổi già thanh thản sống, lo gì?
NKP


***

MỪNG TÂN GIA

Mừng bác Lư ta xây mới nhà
Vũng Tàu Bà Rịa chẳng chi xa
Ở gần cha mẹ lo chăm sóc
Sồng với cháu con giữ thuận hòa
Sáng sáng lên non càng khỏe gối
Chiều chiều ra biển được hồng da
Cùng vui hạnh phúc gia đình lớn
Xin nhớ đừng quên mấy bạn già


NKP


***

CHẲNG BẰNG GẦN

Từ ngày lên nét viết thơ văn
Bè bạn khắp miền đến mấy trăm
Hội bút Đà Giang xin tác phẩm
Thi đàn Sông Hậu hỏi bài đăng
Trường xưa họp mặt ông kêu bận
Lớp cũ sum vầy lão vắng tăm
Giường bệnh hắt hiu không kẻ viếng
Tri âm xa ngái chẳng bằng gần.
NKP

***



CHƯA SỐNG

Mộng đã bay vèo theo gió mây
Rớt từ cung Quảng xuống ngồi đây
Công danh phú quý chưa từng trải
Âm nhạc thơ văn chỉ lúc say
Bè bạn giao lưu chừng mấy đứa
Người thân thăm viếng được đôi ngày
Suốt đời hì hục lo cơm áo
Chưa sống cho mình đến một giây

NKP



THAN THÂN

Sức khỏe năm nay đã kém dần
Ốm đau nằm viện đến ba lần
Sưng viêm cổ họng không thèm nói
Lép kẹp dạ dày chẳng muốn ăn
Thuốc uống uống hoài bong miệng lưỡi
Kim tiêm tiêm mãi nát tay chân
Nội soi mê sáng, chiều châm chọc*
Thôi kệ, lo gì thêm khổ thân
___
*Nội soi mê: nội soi gây mê.



Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2016

SƯƠNG LẠNH PHỐ KHUYA

SƯƠNG LẠNH PHỐ KHUYA
(Chỉ là những giấc mơ)


Hội chợ xuân năm não năm nào
Nàng đi cùng chị bạn của tôi
Nhí nhảnh tung tăng như con sóc
Trong vườn hoa chỉ một nàng tươi

Hình như tôi bị bùa ngãi ám
Cứ mãi mong được gặp lại nàng
Quê nàng đâu chị bạn tôi chẳng rõ
Hình như đâu ở xứ Tháp Chàm

Trên một chuyến tàu đêm năm ấy
Hình như Ga Bình Thuận nàng lên
Kể tôi nghe thời nàng con gái
Yêu một người rồi bị bỏ quên

Đêm về sáng chập chờn mơ ngủ
Nàng xuống ga nào tôi chẳng hay
Chỗ ngồi nàng chỉ còn hơi lạnh
Sao nỡ nào chẳng nói chia tay

Đêm nay tôi nhớ nàng trằn trọc
Lang thang trên phố vắng khuya rồi
Bỗng thấy nàng ngồi bên vệ cỏ
Thẫn thờ buồn không nói một lời

Tôi trao nàng nụ hôn thắm thiết
Đôi mắt nàng thoáng chút tỉnh tươi
Miệng mỉm cười như tình yêu trở lại
Tôi ôm nàng nhưng nàng biến đâu rồi

Loanh quanh tôi tìm nàng trên phố
Nàng bước ra từ bậc thềm cao
Trắng muốt Sari như đi lễ hội
Môi má phớt hồng ôi đẹp làm sao

Đứng đây nhé, anh về mang xe đến
Em đi đâu anh sẵn sàng đưa
Đi vài bước tôi quay nhìn lại
Chẳng thấy nàng đâu
Chỉ sương lạnh phố khuya.

Nguyễn Khắc Phước


Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2016

MƠ CHIỀU

MƠ CHIỀU

Phi trường chiều mưa
Tiễn chân người bạn
Bất ngờ em đứng
Trong hàng checking


Em đi Bắc Kinh
Một tuần về lại
Rồi em sẽ gọi
Để báo tin mừng


Sao lạ quá chừng
Những lần gặp trước
Em đều từ khước
Thấy là tránh xa


Rồi anh phải ra
Trước sân gặp bạn
Tỏ bày tình cảm
Trước giờ chia tay


Khi bạn đã bay
Anh quay trở lại
Em vẫn còn đấy
Ngồi trong phòng chờ


Dáng em thẫn thờ
Nhưng không tuyệt vọng
Bị hoản hai giờ
Cà phê đi anh


Áo mưa màu xanh
Hai đứa cùng đội
Mưa rơi dữ dội
Ướt giày của em


Em cho anh tin
Thủ tục ly dị
Hai người đã ký
Chỉ chờ ra tòa


Anh thấy xót xa
Thương em bất hạnh
Bàn tay em lạnh
Bờ môi em nồng


Anh thương em không
Về bên nhau nhé
Duyên mình dù trễ
Vẫn chưa muộn màng


Nước dâng ngập đường
Chân anh sập hố
Té ngay tại chỗ
Ướt lạnh toàn thân


Mà anh chẳng cần
Phải thay quần áo
Bởi đang khô ráo
Thấy mình vừa mơ.




NKP
6/2016

Thứ Tư, 6 tháng 4, 2016

NẤM LINH CHI - tạp bút

NẤM LINH CHI
(Nghe lỏm câu chuyện của hai bác nhà thơ ở quán cà phê)


Nhà thơ A vừa dựng xe máy trước hiên nhà của nhà thơ B vừa nói:
- May có bác ở nhà. Gọi mấy cuộc mà bác không cẩm máy.
- Có việc chi mà chú cần gặp tui gấp rứa?
- Câu lạc bộ thơ Đường của huyện mình dự định ra mắt tuyển tập thơ mừng lễ lớn, không có bài của bác thì không được.
- Răng lại không được?
- Vì bác là nhà thơ nổi tiếng, năm ngoái bác có một bài đoạt đến ba giải của huyện, tỉnh và Unesco, được hơn chục tờ báo đăng, hàng trăm tờ báo mạng đăng lại. Thơ của bác là nấm linh chi trị bá bệnh còn thơ của em chỉ là rơm rạ, chỉ để cho bò nhai đỡ đói. Không có thơ của bác thì ai thèm đọc thơ em.
- Chú khiêm nhường quá. Mỗi ngày chú làm một bài, bất cứ đề tài chi chú cũng xuất khẩu thành thơ được, đăng lên Facebook, bạn đọc vô số kể, trong khi suốt năm ngoái tui chỉ làm duy nhất được một bài, cho dù có giải nhưng làm sao nổi tiếng bằng chú được.
- Thơ em lượng thì nhiều nhưng chất thì ít còn thơ bác thì ngược lại.
- Ngày xưa tui cũng có học quy luật hay phép biện chứng của lượng và chất chi đó nhưng hoàn toàn không hiểu chi hết, chữ thầy trả lại thầy. Mỗi ngày tui cũng làm một bài như chú, với lại hồi đó không có mạng nên không ai đọc, lâu lâu phô-tô một tập tặng bạn bè, không biết họ có đọc không. Nay nhờ có thằng bạn cùng lớp sản xuất tinh bột nghệ nano, nó giải thích cứ 60 gam bột nghệ tinh chế được 2 gam nano curcumin, tui mới nghĩ đến câu “quý hồ tinh bất quý hồ đa”, rồi liên hệ đến việc làm thơ và quyết định mỗi năm mình chỉ cần làm một bài thôi, nếu không hay thì cũng không dở.
- Em nghĩ mình viết nhiều để quen tay, một lúc nào đó sẽ thành thạo, không cần kiểm tra cũng không bị lỗi về niêm luật.
- Cách đó cũng hay, dành cho người mới bắt đầu. Theo tui bằng đại học thua bằng tiến sĩ không phải vì cấp học mà vì bằng đại học gồm nhiều học phần hay tín chỉ còn bằng tiến sĩ thì người nghiên cứu sinh không những phải có kiến thức uyên bác và làm chủ kiến thức về một đề tài khoa học mà còn phải mở rộng hay phát triển thêm tri thức về đề tài đó. Cũng như tui ngày xưa, chú làm nhiều quá nên không sâu. Hồi nãy chú nói thơ chú là rơm còn thơ tui là nấm linh chi. Để có nấm rơm chỉ mất khoảng 12 ngày nhưng nấm linh chi phải mất khoảng 75 ngày. Chú nói có gọi mấy cuộc nhưng tui không bắt máy vì kể từ hôm nay tui không dùng điện thoại nữa
- Răng rứa bác? Không có bác đọc thơ thì cà phê tụi em uống cũng mất ngon, coi chừng rã đám hết.
- Năm kia tui chưa có điện thoại, sáng một mình đi dạo bờ sông, nghĩ về bài thơ của mình, chiều đi dạo công viên cũng nghĩ về bài thơ đó, nhờ rứa tui mới có bài thơ đoạt giải. Còn suốt năm ngoái, sau khi được giải, tui được mời đi hội thơ này, câu lạc bộ nọ, nhóm này tổ chức giao lưu, nhóm thơ kia ra mắt tập thơ, không có mấy ngày được nghỉ, vậy thì giờ đâu mà làm thơ? Cho nên chú hỏi thơ thì tui không có. Hẹn chú một năm nữa. Kể từ hôm nay tui dành thì giờ để trồng nấm linh chi.



Nguyễn Khắc Phước
Tháng 4/2016




VỆT NẮNG - tùy bút

VỆT NẮNG

Sau những ngày mưa phùn gió bấc, bầu trời luôn xám xịt, chiều nay trời ít mây, le lói chút nắng nhạt. Trên nền nhà xuất hiện một vệt nắng vàng chiếu xuyên qua khe màn cửa số. Vệt nắng run run như đang cầm cự với cơn gió bấc giữa mùa.

Thằng bé gần một tuổi rưởi đang chơi với ông nội. Nó chạy lung tung, thấy cái gì cầm được là chộp liền rồi ném xuống cầu thang, bắt ông nó phải xuống lượm.

Trông thấy vệt nắng, thằng bé ngồi xuống chụp nhưng không lượm được gì. Thế nhưng nó không bỏ cuộc; cứ đi một vòng quanh nhà rồi trở lại chụp. Khi nó quay lại lần thứ năm thì nó òa khóc. Ông nội nó hỏi sao con khóc, nó chỉ vào chỗ có vệt nắng hồi nãy. Vệt nắng không còn, không biết nó đã di chuyển đi đâu. Ông giúp cháu tìm vệt nắng nhưng không thấy. Vệt nắng không còn nữa. Mặt trời đã trốn vào trong đám mây đen đang ủ mưa.

Thằng bé càng lúc càng khóc to, đòi cho được vệt nắng. Ông dỗ nó bằng cách bồng nó quanh nhà, giả bộ đi tìm, nói nắng đã vào ngủ trong buồng này, tủ kia. Chỉ có điều ông không thể giải thích cho nó hiểu vệt nắng thực sự đã đi đâu và càng không hiểu nếu ông nói với nó chính ông cũng chỉ là một vệt nắng chiều đông mà thôi.



Nguyễn Khắc Phước

ĐỐI THOẠI VỚI CAO TIỆM LY - Truyện ngắn

Ê này, Cao Tiệm Ly! Đi đâu mà vội. Ghé vào chùa ta sẽ thết ngươi một bữa cơm chay.

Tai sao ta nhận ra ngươi, chút nữa ta nói, còn ta là người chèo thuyền đưa Kinh Kha sang sông Dịch Thuỷ. Ta tưởng các người thầm lặng tiễn đưa trong bí mật, hoá ra lại rượu thịt, ca hát rình rang. Ta biết các người chẳng coi ai ra gì trong thiên hạ nhưng khinh địch bao giờ cũng khó thành công.

Ta biết ngươi đang hướng về kinh đô nước Tần để làm thích khách, nhưng tội chi ngươi phải gánh chuyện bao đồng. Ta nói chuyện bao đồng vì  nước Yên là của vua Yên. Không của vua Yên thì của vua khác. Phàm làm việc gì cũng phải nghĩ đến chính danh, không chính danh thì xã hội sẽ loạn.

À, thì ra ngươi không vì nước Yên, vua Yên, hay thái tử Đan gì hết  mà chỉ muốn trả thù cho Kinh Kha. Nhưng thử hỏi Kinh Kha có xứng đáng để ngươi xông pha vào hang cọp?

Với ta thì Kinh Kha chẳng phải là khách khanh văn giỏi vũ dũng mà là chỉ một tên du thủ du thực, kiêu căng tự phụ. Hai lần bị người ta mắng khi cùng bàn kiếm thuật, chứng tỏ kiếm thuật của hắn chưa thông; một lần đánh cờ bị người ta đuổi, chứng tỏ binh thư chưa thạo. Hắn lang bạt đến nước Yên làm bạn với ngươi chẳng qua vì tham ăn thịt chó; hát hò om sòm giữa chợ cũng chỉ vì tham uống rượu ngon; lại làm bộ làm tịch là người thâm trầm, khoe có bạn bè trưởng giả cốt để lừa bịp. Điền Quang tiến cử hắn chẳng qua biết mình thế nào rồi cũng phải chết, tìm cách chết ở nhà toàn thây. Thái tử Đan chọn Kinh Kha cũng giống như người đang sắp chết trôi vơ gặp ván. Trôi đây là  trôi giữa biển hận thù  vì tự ái cá nhân nhỏ nhen, cái này thôi không bàn đến. Nếu Kinh Kha là bậc chính nhân quân tử thì đâu chịu bán mạng mình cho rượu thịt, lụa là, mỹ nhân; nếu là kẻ nhân từ thì tại sao lại nhận cánh tay mỹ nhân làm quà vì lời khen đầu cửa miệng.

Còn ngươi, chẳng qua cũng chỉ là một chủ quán, hằng ngày quen tay thọc huyết chó, may có chút máu nghệ sĩ, lâu lâu thổi sáo giải khuây. Ngươi được Kinh Kha xem là bạn thân, cảm thấy hãnh diện, đem thân dựa bóng. Cái đuôi cọp chỉ là vật trang trí, không bao giờ biến thành con cọp. Người ta sợ cọp, không phải sợ cái đuôi của nó. Nhưng tiếc thay Kinh Kha không phải là con cọp mà chỉ là một con chồn.

Giết một ông vua đâu phải dễ dàng như dìm chết một con chó.

Người ta nói không thành công cũng thành nhân, nhưng một chiến sĩ, một thích khách chắc chắn trăm phần trăm thành công mới thực hiện.

Thử hói ngươi có đủ uy dũng như Tào Mạt, ngang nhiên ném chuỷ thủ trước mặt Hoàn Công mà lấy lại được ba thành? Liệu ngươi có đủ can đảm như Nhiếp Chính, ban ngày ban mặt, hùng hổ xông thẳng vào phủ, giết chết tướng quốc nước Hàn? Sáng mắt như Dự Nhượng, lại là tay kiếm khách cự phách, hai lần phục kích không giết được Tương Tử. Đui mù như ngươi, bỏ nghề giết chó từ lâu, chỉ có trong tay cây sáo, lại chỉ một lần duy nhất, liệu được mấy phần trăm thành công giết được vua Tần. Chuyên Chư chết nhưng công tử Quang được làm vua, còn  nếu ngươi giết được vua Tần cha, sẽ có vua Tần con lên thay, sẽ tàn bạo khốc liệt hơn vì ngươi đã giết cha nó. Chẳng những không có vua Yên nào được nhờ ngươi mà dân Yên đã bị đoạ đày rồi sẽ còn bị đoạ đày hơn nữa, hàng vạn dân Yên  sẽ phải chịu nô dịch để xây Vạn lý Trường Thành trước khi phơi thây nơi miền quan ải.

Ngươi nói đến sứ mạng của người nghệ sĩ ? Tạm chấp nhận ngươi là một nghệ sĩ.  Vậy ngươi phải dùng phương tiện của ngươi là cây sáo để sáng tác và biểu diễn sao  cho thật hay để lay động lòng người, kích động tinh thần yêu nước của người Yên chớ phải đâu đi làm thích khách chỉ với một cây sáo làm vủ khí. Lòng yêu nước không phải chỉ nghệ sĩ mới có. Ngươi có thể trở lại nghề thịt chó, biến quán thịt chó của ngươi thành chiêu anh quán, nơi giao lưu của các hào kiệt anh hùng. Những người ấy sẽ thay ngươi đi diệt vua Tần. Chuyện đơn giản như vậy  tại sao ngươi không làm được?

Hồi nảy ngươi hỏi làm sao ta nhận ra ngươi. Ngươi đã thay tên, đổi dạng hoàn toàn rồi, không một kẻ nào có thể nhận ra ngươi được. Ta cũng không nếu không nhận ra bóng ma Kinh Kha lảng vảng trên đầu ngươi, lòng căm thù  như hoả diệm sơn bốc lên cháy đỏ mắt ngươi, và một đàn ma chó đói đếm không xuể đang gầm gừ gớm ghiếc chạy theo sau ngươi không rời một bước.

Hoặc là linh hồn Kinh Kha sẽ giúp ngươi hoàn thành sứ mạng họăc là đàn ma chó sẽ nhập vào vua Tần để báo thù ngươi bằng cách thọc huyết ngươi hay dìm ngươi cho tới chết như ngươi đã từng hành hạ chúng.

Này Cao Tiệm Ly! Hượm đã! Đi  gì mà vội. Ta đã có lương thực dành cho ngươi.

Dù sao cũng chúc ngươi hoàn thành mục đích, dù là mục đích điên cuồng.

Hỡi ôi! Lấy ân báo oán, oán ấy tiêu tan, lấy oán báo oán, oán ấy chập chùng. Một tay giết thịt chó  chẳng bao giờ hiểu được lời Phật dạy.


Nguyễn Khắc Phước