Thứ Tư, 6 tháng 4, 2016

VỆT NẮNG - tùy bút

VỆT NẮNG

Sau những ngày mưa phùn gió bấc, bầu trời luôn xám xịt, chiều nay trời ít mây, le lói chút nắng nhạt. Trên nền nhà xuất hiện một vệt nắng vàng chiếu xuyên qua khe màn cửa số. Vệt nắng run run như đang cầm cự với cơn gió bấc giữa mùa.

Thằng bé gần một tuổi rưởi đang chơi với ông nội. Nó chạy lung tung, thấy cái gì cầm được là chộp liền rồi ném xuống cầu thang, bắt ông nó phải xuống lượm.

Trông thấy vệt nắng, thằng bé ngồi xuống chụp nhưng không lượm được gì. Thế nhưng nó không bỏ cuộc; cứ đi một vòng quanh nhà rồi trở lại chụp. Khi nó quay lại lần thứ năm thì nó òa khóc. Ông nội nó hỏi sao con khóc, nó chỉ vào chỗ có vệt nắng hồi nãy. Vệt nắng không còn, không biết nó đã di chuyển đi đâu. Ông giúp cháu tìm vệt nắng nhưng không thấy. Vệt nắng không còn nữa. Mặt trời đã trốn vào trong đám mây đen đang ủ mưa.

Thằng bé càng lúc càng khóc to, đòi cho được vệt nắng. Ông dỗ nó bằng cách bồng nó quanh nhà, giả bộ đi tìm, nói nắng đã vào ngủ trong buồng này, tủ kia. Chỉ có điều ông không thể giải thích cho nó hiểu vệt nắng thực sự đã đi đâu và càng không hiểu nếu ông nói với nó chính ông cũng chỉ là một vệt nắng chiều đông mà thôi.



Nguyễn Khắc Phước

2 nhận xét:

May Trang nói...

Hai ơi !nhà anh chị ở đây mà "không cho em xin số nhà" hén! bài viết hay lắm anh hai à ...mai mốt em bắt chước anh viết thử ... hai chấm điểm cho em gái nhen ! Chúc hai bình an.

Thu-Yen Vu nói...

"Chỉ có điều ông không thể giải thích cho nó hiểu vệt nắng thực sự đã đi đâu và càng không hiểu nếu ông nói với nó chính ông cũng chỉ là một vệt nắng chiều đông mà thôi. "
Cõi tạm trần gian nên chẳng có chi là vĩnh cửu.
.
Sang thăm bạn. Chúc bạn luôn an vui.