Thứ Ba, 5 tháng 1, 2016

ĐÊM BỆNH VIỆN - Hài kịch ngắn

ĐÊM BỆNH VIỆN
Hài kịch ngắn 

Tặng Phòng Bảo hộ Lao động thuộc Công ty Cổ phần Cao su Đà Nẵng,

Nhân vật:

Y tá nam, người bị nạn tên Toàn, công nhân A (CN A), công nhân B (CN B), công nhân C (CN C), chủ tịch công đoàn (CTCĐ), Thoa, mẹ của Thoa, cha của Thoa .

MÀN 1

Bài trí: Một cái bàn, trên bàn có biển ghi: Y TÁ TRỰC, một điện thoại bàn kiểu cũ, một hộp đựng xi-ranh và bông, một ghế dựa. Bên cạnh bàn có một ghế dài. Trên tường có biển: KHOA CẤP CỨU.
Y tá: (Ngáp) Nãy giờ cấp cứu mấy ca, vất vả quá, đói rồi đây, chắc phải làm gói mì cua lót dạ, còn thức chiến đấu cả đêm nữa chứ.
(Tiếng la bên ngoài: Cấp cứu, cấp cứu).
Ý tá : (Giật mình đứng dậy, khoát hai tay lộ vẻ thất vọng)
(Ba CN và CTCĐ khiêng một băngca, trên đó có một người nằm).
Ý tá: Khiêng vô phòng, khiêng vô phòng. Tai nạn gì đây?
CN A: Máy cắt đứt tay. Nặng lắm, nặng lắm.
(Bệnh nhân được khiêng ra phía sau).
Ý tá: (Gọi điện thoại) A lô. Y tá trực đây. Có bệnh nặng. Mời bác sĩ về gấp. (Ra sau)
(Ba công nhân và chủ tịch công đoàn trở lại sân khấu).
CN A: May quá. Bác sĩ tới liền.
Ý tá : ( Vào sân khấu, tay xách 1 cái xô, vừa chạy ra vừa nói) Một anh chạy đi mua một xô nước đá, nhanh lên.
CN B: Trời ơi! Tình cảnh thế này mà còn uống trà đá!
Ý tá: Tầm bậy! Để ngâm cái tay đứt lìa, nếu không thì hoại tử là vứt, rõ chưa?
CN B: Rõ, xin tuân lệnh.
CTCĐ: Để tôi đi mua. (Cầm lấy xô và chạy đi).
(Y tá ra sau. Thoa vào ngồi trên ghế dài, không ai chú ý. Ba công nhân và CTCĐ đứng nói chuyện).
CN A: Toàn là vua cẩn thận sao bữa nay kỳ cục vậy không biết.
CN B: Sáng nay nó ngồi uống cà phê với tao, nó làm luôn hai ly, còn kêu thêm trà đá, chắc trưa nay mất ngủ, không ít thì nhiều cũng ảnh hưởng đến sự tập trung chú ý.
CTSĐ (Xách xô đá, mang vào phía hậu trường rồi ra đứng phía sau 3 CN, một tay quạt, một tay cầm cổ áo lắc lắc, miệng thở).
CN C: Chiều hôm nay trước khi vào ca nó nói chuyện hôn nhân của nó không được suôn sẻ. Bà mẹ cô gái coi tuổi hai đứa không hạp. Thấy nó buồn như người mất hồn. Tao nói chán chi con gái trong nhà máy xinh đẹp dễ thương mà không ưng, lại ưng người đâu đâu làm sao anh em giúp đỡ mầy được. Nó làm thinh. Tao nói bỏ mẹ đám đó đi, để tao làm mai con Nga bên tổ chị Huệ cho, thấy nó ngó ngó mầy hoài, chắc là ưng mầy rồi đó. Nó cũng làm thinh, mặt rầu như muốn ca bài “ Thôi chia ly từ đây” (Hát: Thôi chia tay nhau từ đây, nghe nước mắt vây quanh, biết lỡ yêu đương sẽ đau thương suốt cả cuộc đời. Nhưng mấy khi tình đầu kết thành duyên mong ước, mấy khi tình đầu kết trọn mộng đâu em…).
CN A: (Cắt ngang) Lộn rồi cha. Đó là bài “Người đi ngoài phố” của Đàm Vình Hưng.
CN B. Tầm bậy luôn. Bài hát này có từ xửa từ xưa, khi Đàm Vình Hưng còn chưa đẻ, làm sao sáng tác bài đó được)
CTCĐ (Đã ra đứng phía sau nghe ba CN cãi nhau) Thôi đừng cãi nhau lung tung. Vậy tai nạn này là do tâm lý cá nhân bị xáo trộn nên giảm tập trung chú ý. Đây là bài học nhớ đời, mấy chú thấy chưa? Trước khi vào ca, mấy chú phải tạm thời “tắt lửa lòng” và “cắt đứt dây chuông”, một trăm phần trăm tập trung vào công việc thì tai nạn sẽ rất khó xảy ra. Nhà máy chỉ khắc phục nguyên nhân khách quan chớ nguyên nhân chủ quan thì đang …nghiên cứu. Ngày xưa đôi khi mình cũng mất tập trung, sau đó phải theo học một khóa thiền mới đỡ.
CN A: Hèn gì anh hiền như cọp.
CN B: Chuyện này xin anh bỏ qua đừng báo cáo, nếu không thì nó mất việc luôn.
CTCĐ: Mấy chú khỏi lo. Bất cứ tai nạn lao động nào cũng có nguyên nhân chủ quan hết nhưng cấp trên không quy kết mà thôi. Mấy chú tưởng dễ qua mắt lãnh đạo sao? Lãnh đạo phải có nhân đạo. Không nhân đạo thì ai làm việc cho mình.
Ba CN: Hoan hô chủ tịch công đoàn.
Y tá (xuất hiện): Bệnh nhân cần tiếp máu, ai sẵn sàng cho máu đưa tay lên?
(Ba CN và CTCĐ đưa tay lên).
Y tá hỏi CTCĐ: Anh máu gì? A, B, AB hay O?
CTCĐ: AB.
Y tá. Bệnh nhân máu B. Vậy anh không thể cho máu.
Y tá (hỏi CN A): Anh máu gì?
CN A: Em không biết.
CN B: Nó máu dê, thấy gái là con mắt nó chớp chớp sáng rực.
Y tá (hỏi CN B): Anh máu gì?
CN B: Em không biết.
CN A: Nó máu sở khanh. Tán được con nào ít bữa là bỏ ngang, chạy theo con khác.
Y tá: Mời hai anh đến khoa huyết học thử máu. Anh máu gì? (Hỏi CN C)
CN C: Em không máu.
Ý tá: Không máu sao anh sống được?
CN C: Em máu không.
Y tá: Không phải máu không mà là máu Ô. Mời anh lên lên khoa huyết học hiến máu. (Với CTCĐ) Nhờ anh báo với anh em trong nhà máy ai muốn hiến máu cứ lên thẳng khoa huyết học. (Nói xong lui ra)
Thoa: Cho em hiến máu với.
CTCĐ: Cô là ai?
Thoa: Em là người dân bình thường, thấy tai nạn quá nặng nên em hiến máu.
CTCĐ: Cám ơn cô. Cô cứ đợi anh em công nhân nhà máy chúng tôi hiến máu xong đã nhé. Tôi phải lên khoa huyết học để xem anh em đến đông chưa. (Nói xong, lui ra)
Mẹ Thoa (xuất hiện): Thoa, con làm gì ở đây?
Cô gái: Mẹ đến đây làm gì?
Mẹ Thoa: Mẹ đi tìm con từ sáng đến giờ. Mấy người trong xóm nói thằng Toàn bị thương nên mẹ biết chắc chắn con đang ở bệnh viện. Thôi về đi con, không được quan hệ với thằng Toàn này nữa. Mẹ đã đi coi mấy ông thầy rồi, ông nào cũng nói hai đứa bây tuổi kị nhau khiếp lắm. Nó tuổi cọp, con tuổi lợn thì nó sẽ vồ và nhai sống nuốt tươi con mà thôi (hai tay vồ, miệng nhe răng, nhai).
Thoa: Mẹ thấy có ai nhai người ta như vậy chưa?
Mẹ Thoa: Xưa nay có ai tuổi Dần lấy tuổi Sửu đâu mà biết. Thầy nói có sách có vở, làm gì sai được. Mẹ nói dứt khoát không là không. Bây giờ nó mất một tay rồi, mầy lấy nó mà nuôi báo cô cả đời hay sao?
Thoa: Mất một tay thì làm việc khác, đời nào nhà máy người ta bỏ công nhân của mình chết đói đâu mà lo.
Mẹ Thoa: Con này cứng đầu quá. Mẹ nó nói mà cứ cãi ông ổng. Thôi về đi về đi.
Thoa: Con đợi hiến máu xong mới về.
Mẹ Thoa: Trời ơi, lại còn hiến máu hiến me. Có về không mẹ cắn lưỡi chết bây giờ. (Le lưỡi giả bộ cắn)
Thoa : Thôi con về đây (đi khỏi sân khấu)
Cha Thoa: (Xuất hiện) Bà làm cái gì kỳ cục vậy?
Mẹ Thoa: Tôi đi khám họng.
Cha Thoa: Bà cứ ra rả suốt ngày như thế thì khám cũng vô ích.
Mẹ Thoa: Tôi ra rả chuyện gì ông nói nghe coi?
Cha Thoa: Chuyện con Thoa với thằng Toàn chớ chuyện gì.
Mẹ Thoa: Thì tôi cấm tụi nó lấy nhau, ông làm gì tôi.
Cha Thoa: Bà khám họng mà tới khoa cấp cứu này làm gì?
Mẹ Thoa: Ông tới đây làm gì?
Cha Thoa: Bà tới đây làm gì?
Mẹ Thoa: Ông tới đây làm gì?
Cha Thoa: Bà tới đây làm gì?
Mẹ Thoa: Tui tới đây đuổi con Thoa về, không cho nó hiến máu để cứu thằng Toàn. Ông nghe chưa?
CTCĐ: ( Xuất hiện sẵn khi hai ông bà đang cãi nhau) Dạ thưa hai bác, con nghe hết rồi. Thưa hai bác, con đây là chủ tịch công đoàn nhà máy lớn nhất thành phố và đồng thời là ủy viên ban chấp hành công đoàn thành phố xin đọc bản luận tội như sau:
1. Xét điều 9 chương 2 luật hôn nhân của nước Cọng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam quy định nam 20 tuổi và nữ 18 tuổi có quyền kết hôn và việc kết hôn hoàn toàn tự nguyện, không ai được cưỡng ép hoặc cản trở. Như vậy ông bà đã vi phạm pháp luật.
2. Xét nội quy bệnh viện về việc hiến máu nhân đạo là hoàn toàn tự nguyện, không được ai ngăn cản nhưng ông bà đến đây để ngăn cản con gái ông bà hiến máu nhân đạo. Như vậy ông bà đã vi phạm việc hiến máu nhân đạo.
3. Xét nguyên nhân tai nạn của anh Toàn là do vấn đề hôn nhân của anh và chị Thoa bị cản trở khiến anh bị trầm cảm, u buồn, mất thăng bằng về tâm lý khiến mà sinh ra tai nạn. Vậy ông bà cũng có lỗi trong tai nạn này.
4. Xét rằng bệnh viện là nơi cần sự yên tĩnh để bệnh nhân chữa bệnh nhưng ông bà tới đây cãi cọ, phá rối trật tự an ninh, ngăn cản ý bác sĩ làm việc, chúng tôi sẽ nhờ bảo vệ mời ông bà đến đồn công an để nộp phạt.
Chúng tôi xin đưa toàn bộ vụ này ra tòa để ông bà phaỉ chịu sự trừng phạt của pháp luật và sự lên án của công luận.
Mẹ Thoa: Chết cha rồi ông ơi. Vậy nãy giờ mình vi phạm pháp luật mà không biết. Tại ông nhà tôi hết trơn, tôi không có tội chi.
Cha Thoa: Tại vì bà vợ tôi hết trơn, tôi không có tội chi. Tại bà không đồng ý cho hai đưa lấy nhau mới sinh chuyện thế này đây.
Mẹ Thoa: Bây giờ tôi đồng ý cho hai đưa lấy nhau, ông có đồng ý không?
Cha Thoa: Tôi đồng ý cả hai tay.
CTCĐ: Thưa hai bác, con xin làm chứng và xin xóa bỏ bản cáo trạng. Xin mời hai bác về nhà nghỉ.
(Hai ông bà kéo nhau đi khỏi sân khấu).
CTCĐ: (Một mình, tỏ vẻ vừa thắng lợi) Ha ha. Mình mới diễn kịch lần đầu mà đã thành công. Thế là thằng Toàn sắp được vợ rồi.
Ý tá (xuất hiện): Báo cáo anh chủ tịch công đoàn, cuộc giải phẩu nối tay anh Toàn đã thực hiện xong, hiện anh đã được đưa qua phòng hồi sức.
CTCĐ: Cái tay có nối vào được không anh?
Y tá: Đây là cuộc phẩu thuật khó khăn nhất lần đầu tiên xảy ra ở bệnh viện chúng tôi. Ê-kíp bác sĩ cùng ý tá đã nỗ lực hết mình để hoàn thành nhiệm vụ. Kết quả cánh tay đứt đoạn của anh Toàn đã nối liền từ xương, mạch máu cho đến thịt da. Hy vọng chỉ trong hai tuần nữa anh Toàn sẽ xuất viện với cánh tay lành lặn. Xin chúc mừng anh và nhà máy.
CTCĐ: Chúng tôi vô cùng biết ơn quý bác sĩ và y tá của bệnh viện đã nỗ lự hết mình để cứu cánh tay của bạn tôi. Tôi sẽ về báo cáo lại với ban lành đạo nhà máy và lãnh đạo chúng tôi sẽ đến tận đây để cám ơn quý vị.
(Cả hai đi khỏi sân khấu)


MÀN 2

Bài trí: Bàn ghế như trên nhưng thay biển KHOA CẤP CỨU bằng KHOA HỘ SẢN
Toàn bước vào sân khấu, tay xách lồng cơm, tay xách cái mền, bỏ lồng cơm và cái mền xuống rồi ngồi xuống bên cạnh, đưa một bàn tay ra, mở ra, nắm lại nhiều lần như đang tập cử động. CTCĐ và Ba công nhân xuất hiện.
CTCĐ: Toàn đây rồi. Vợ chú sắp sanh chưa? Tui tui tới động viên chú đây.
Toàn: Hy vọng chừng nửa tiếng nữa anh ạ.
CN A: Tay mầy ra sao rồi?
Toàn: Ổn rồi. Mầy đưa cái gì tao bóp cho mầy xem.
CN A: Trời ơi. Về hỏi vợ mầy có cái gì cho mầy bóp chớ sao lại hỏi tao? Mầy bóp liên tục như vậy vợ mầy chịu sao nổi?
Toàn: Vợ tao bắt tao bóp thường ngày đó mầy. Bả khoái lắm. Mầy biết tao bóp gì không? Nhồi bột cho vợ tao làm nồi bánh canh gánh đi bán.
CN A: Hóa ra mầy vừa bóp bột vừa tập phục hồi chức năng bàn tay.
Toàn: Mấy bửa nay vợ tao nghỉ sanh không làm bột nữa nên tao bóp không thế này đây.
CN B (hỏi Toàn): Thôi ngưng chuyện bóp biếc đi. Mầy ưng con gái hay con trai?
Toàn: Miễn sao mẹ tròn con vuông là tốt, trai gái gì cũng được.
CN B: Tao chỉ ưng con trai. Trai là số một, gái mà chi. Đứa nào có củ lẳng ấy thì con tui.
CN C: Tao chỉ ưng con gái. Gái là số một, trai mà chi. Đứa nào có bươm bướm ấy thì con tui.
CTCĐ: Trái gái là chuyện trời cho, ưng sao được? Trai mà chi, gái mà chi. Con nào có nghĩa có nghì thì hơn.
Toàn: Bây giờ tui xin kết hợp ba câu của các anh để biến thành ca khúc nhạc rap, chúng ta cùng hát, được không?
Tất cả : Được.
(Tất cả 5 người đứng hàng ngang, lần lượt hát theo điệu nhạc rap, tay chỉ vào mặt nhau và chỉ vào vào khán giả)
Toàn: (Hô: một, hai, ba)
CN B: Trai là số một, gái mà chi. Đứa nào có củ lẳng ấy thì con tui.
CN C: Gái là số một, trai mà chi. Đứa nào có bươm bướm ấy thì con tui.
Toàn: Trai mà chi, gái mà chi. Miễn là trót lọt, ấy thì khỏe re.
(5 người cùng đồng ca)
Trai mà chi, gái mà chi. Đứa nào có nghĩa có nghì thì hơn.
CTCĐ: Để đoán thử con của Toàn trai hay gái, mình đề nghị trò chơi này. Trừ Toàn ra, 4 chúng ta chia làm 2 phe bắt thăm. Mình sẽ làm 4 thăm, 2 thăm trai, 2 thăm gái. Chốc nữa vợ Toàn sanh, 2 bạn trật sẽ đãi 2 bạn trúng. Được chưa?
(CTCĐ lấy 4 tờ giấy nhỏ, viết lần lượt 2 thăm trai, 2 thăm gái, vừa viết vừa nói, vừa vo rổi bỏ vào mũ, xóc mũ) Thăm này Gái. Gái nữa. Thăm này trai. Trai nữa. Xong rồi, các chú bắt thăm đi.
CN A (bắt thăm và mở ra): Trai, he he, đúng ý em rồi.
CN B (bắt thăm và mở ra): Gái, he he, y chang ý mình.
CN C (bắt thăm và mở ra): Trai, y chang ý tui.
CTCĐ (bắt thăm và mở ra): Gái, các chú thấy chưa? Bây giờ chúng ta đứng ra hai phe cho rõ ràng đi. Chốc nữa lại cãi lộn thêm mệt.
(4 người chia 2 phe đứng ra hai bên sân khấu)
Y tá (xuất hiện): Tin mừng, tin mừng. (Tất cả 5 người chụm lại quanh y tá). Vợ anh Toàn vừa sinh được một cháu…
Phe trai : Trai
Phe gái: Gái
(Hai bên cãi qua lại vài lần)
Ý tá: Im lặng nghe đây. Vợ anh Toàn vừa anh được một cháu gái khỏe mạnh, cực kỳ dễ thương.
(2 người phe trai xụm xuống, 2 người phe gái lôi hai người phe trai đi. Toàn ôm mền và cặp lồng chạy theo y tá)


HẠ MÀN

Không có nhận xét nào: