Thứ Ba, 19 tháng 2, 2013

THƯ TỪ CANADA 2 - Hải Nhân


Hoa Xuân Forsythia


Forsythia là một loại hoa vàng rực rỡ ở vùng Bắc Mỹ, nở rộ vào lúc tiết trời bắt đầu ấm áp vào Xuân. Ở Canada, Forsythia nở vào cuối tháng Tư, đầu tháng Năm.
Hàng năm cứ đến rằm tháng chạp ,bất kể gió buốt lạnh thấu xương tuyết đắp cao như đê sông Hồng ,hai vợ chồng cũng ráng lui cụi ra trước nhà ngay chân cầu thang để cắt những nhánh mai khô đem vào nhà ngâm trong nước ấm.



Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2013

THƯ TỪ CANADA - Hải Nhân

Đây là thư của cô em đang ở Canada kể về chuyến đi câu cá trên băng của vợ chồng cô mùa đông 2012.

Gởi show này cho anh Phước xem cho lây cái lạnh của Canada :)



Câu cá trên băng (Ice Fishing)


Câu cá trên băng là một môn thể thao mùa Đông của xứ lạnh. Vào mùa Đông lúc thời tiết lạnh giá dưới 10 độ âm kéo dài trong nhiều ngày, mặt nước hồ đông cứng thành một lớp băng dày. Đó chính là lúc thích hợp cho môn thể thao câu cá trên băng (Ice Fishing).


Thứ Tư, 13 tháng 2, 2013

Chuyện cà phê: Có cũng như không!

Quán cà phê sáng mùng 5 tết Quý Tỵ.
- Tui định mua một chiếc ô tô như chiếc kia kìa.
- U 70 như bác mà lái ô tô được thì cũng hiếm lắm. 
- Tui già rồi, lái xe đạp còn khó huống chi lái ô tô.
- Rứa bác mua cho con bác lái à?
- Mua để đó làm nhà ở!

Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013

Truyện ngắn CHIẾC XE ĐẠP


CHIẾC XE ĐẠP - truyện ngắn Nguyễn Khắc Phước
Quý tặng Công đoàn Nhà máy Cao su Đà Nẵng (DRC)




        Tan ca chiều nhưng Lư và Hảo nán lại đợi thủ kho để lấy hàng. Số là chiều nay hai anh được hai suất săm lốp phân phối hằng năm. Trời nặng trĩu mây đen. Đạp xe chừng cây số thì lắc rắc mưa. Lư bảo rán đạp tới nhà Phượng núp mưa luôn. Mấy hôm rày sao không thấy chị ấy gánh trái cây ngồi bán trước nhà máy mỗi lúc tan ca.


       Phượng sống với con gái trong một căn nhà tôn ván gần đường Lư và Hảo đi làm. Hảo mới vào nhà máy sau này, chưa biết Phượng nhiều, còn Lư đã quen Phượng từ lâu vì chị đã từng là công nhân nhà máy cao su như anh nhưng rồi vì hoàn cảnh sao đó nên xin nghỉ việc, gánh trái cây bán rong. Cũng có lẽ vì  Phượng  quen sống độc lập, tự do, không thích bị ràng buộc bởi giờ giấc và kỹ luật nhà máy.

        Lư tiếc cho Phượng. Mặc dù lương nhà máy cao su thấp nhưng gánh trái cây của Phượng có thu nhập rất bấp bênh, lại còn lo hư thúi. Phượng là phụ nữ dù hơi lớn tuổi nhưng vẫn còn xinh đẹp, lại là gái một con không chồng. Còn Lư, mặc dù kém Phượng hai tuổi nhưng là thanh niên lớn tuổi chưa vợ duy nhất trong nhà máy. Mọi người thường ghép đôi nhưng hai người chỉ cười, chưa có phản ứng gì. Trong bụng Lư cũng ưng, (nhất gái hơn hai, nhì trai hơn một, tốt rồi còn gì!), nhưng hoàn cảnh gia đình anh lúc ấy quá khó khăn, nhà cửa còn rất tạm bợ, chật chội.

        Hai người ghé vô hiên nhà Phượng thì cơn mưa cũng vừa ập đến. Suốt ngày trời nóng như thiêu, bây giờ mưa giông, sấm chớp dữ dội. Nắng bao nả, mưa trả thù, người ta nói đúng.

        Nhà vắng người nhưng cửa trước mở toang. Hai người ngồi trên chiếc chõng tre giữa nhà, hình như là nơi duy nhất không bị mưa dột. Lư kêu to: "Phượng ơi Phượng! Cho núp mưa với nhé". Có tiếng cửa buồng mở và Phượng đi ra: "Chào hai anh, mấy khi rồng đến nhà tôm. Ba hôm nay em đau lưng quá, phải nghỉ nhà. Con bé em ngồi ở chợ bán cho hết hàng, giờ vẫn chưa về. Để em pha nước hai anh uống nhé".

       Phượng xuống nhà bếp nấu nước sôi. Lư ngó quanh nhà, thấy trên vách treo một chiếc xe đạp, nhưng không có săm lốp. Lư nói nhỏ với Hảo: "Tao có việc làm để lấy điểm rồi đây. Sẽ lắp cặp săm lốp vừa mới nhận cho Phượng". Hảo nói: "Nhưng chỉ được một bánh thôi, còn bánh kia  làm sao?". Lư đề nghị: "Thì mầy cho tao mượn xuất của mầy đi. Lốp mầy còn mới, còn lâu mới hư". Hảo nói: "Em định bán để mua sợi xích, xích em cũ quá rồi, trật hoài!". Lư  nói: "Mầy là dân cơ khí mà không biết chặt bớt xích cho vừa sao? Tháng sau, thằng nào được phân phối xích theo sổ công nghệ phẩm, tao vận động nó nhường cho mầy, được chưa?" Lư là thư kí công đoàn xí nghiệp săm lốp nên lời hứa của anh có độ tin cậy khá cao. Hảo đồng ý nhưng hỏi: "Lấy đâu ra đồ nghề ở đây mà thay lốp?". "Có lẽ tao phải vác cái xe về nhà vì nó còn hư nhiều thứ nữa," Lư nói.

        Đợi Phượng mang nước ra, Lư nói đề nghị của mình. Lúc đầu Phượng còn ngại, chưa chịu, nhưng rồi cũng đồng ý.

        Hết cơn giông, hai người đàn ông tiếp tục về nhà. Riêng Lư còn vác thêm xe đạp của Phượng.

        Phải mất một tuần Lư mới sửa xong xe đạp. Phượng đòi trả tiền nhưng Lư không nhận, cười nói: "Trả gì cũng lấy nhưng tiền thì không. Hồi nào có trái cây ế, để mình thanh toán giúp cho, vài kí là xong. Nói chơi vậy chứ  đây là sản phẩm của nhà máy mình, lâu lâu lại có suất, chẳng phải mất tiền". Phượng nói cám ơn.  Sau đó, Lư còn kiếm cho Phượng một cây gỗ và hai giỏ sắt treo vào hai bên bánh sau để chở trái cây cho đỡ đau lưng.

        Phượng dùng xe đạp ấy để chở trái cây đi bán. Mỗi lúc tan ca, Lư thấy Phượng trước cổng nhà máy nhưng anh tránh không gặp, sợ Phượng bắt anh phải nhận trái cây.

        Chừng một tháng sau, Lư ngạc nhiên thấy Phượng thay vì chở trái cây bằng xe đạp như mọi hôm, bây giờ chị ấy bỏ trái cây trong một thùng sắt có bánh xe và đẩy đi. Ngạc nhiên hơn nữa là Phượng chạy đến cám ơn anh về cái xe đẩy, khen tốt hơn cái xe đạp nhiều.

        Ở chỗ đông người nên Lư không thể chối, mà chỉ ậm ờ cho qua, tự hỏi không biết tác phẩm của cậu nào đây. Kiểu này thì phỗng tay trên mình rồi! Vừa đạp xe, Lư vừa nghĩ có lẽ mấy tay bên xí nghiệp cơ khí chứ không ai vô. Để rồi hỏi Hảo xem. Lư đạp xe nhanh để bắt kịp Hảo. Hảo nói: "Đó là tác phẩm của em, nhưng em phải nói là của anh, chị ấy mới nhận. Em thấy chị ấy chở trái cây trên xe đạp khó quá, lỡ thủng ruột giữa đường thì làm sao. Chỉ cần đi quanh nhà máy, lượm cái thùng sắt cũ và bốn bánh xe hàn lại, thoáng cái là xong".

        Thoạt đầu Lư hơi khó chịu, cảm thấy bị đàn em chơi trội nhưng rồi Lư thấy hợp lý bởi Phượng từng là dân cơ khí, được đồng nghiệp cơ khí giúp đỡ là chuyện đương nhiên và ai cũng có quyền giúp đỡ chứ phải mình Lư đâu, miễn sao Phượng đỡ khó khăn là tốt rồi.

         Từ đó lâu lâu, Lư lại nhận một bịch chôm chôm hoặc lòn bon, đủ cho cả hai phân xưởng xe đạp và cơ khí mỗi người một trái.

         Rồi con đường Lư và Hảo thường đi làm được mở rộng, xe ben chở sỏi đá tung bụi mù suốt ngày đêm. Nhà Phượng cũng bị giải tỏa, dời đi nơi khác, không đến nhà máy bán trái cây nữa. Ngoài giờ lao động, Lư còn  quản lý một đội bóng đá và cùng tập luyện với anh em, thỉnh thoảng dẫn đội bóng đi đấu giao lưu chỗ này chỗ kia nên không còn thì giờ rãnh rỗi, đến nỗi nhà Phượng dời về đâu, bán hàng những nơi nào  anh cũng không hay. Hơn nữa, Vui, một ý tá từ trạm y tế của nhà máy, thường xuyên có mặt khi đội bóng tập luyện. Vui trẻ hơn Phượng nhiều và có nét đẹp hao hao giống Phượng. Và thế là Lư đến với Vui và hai người thành vợ chồng  lúc nào không hay.

     Hơn bảy năm sau, lúc này Lư không còn là anh công nhân kiêm thư ký công đoàn phân xưởng xe đạp nữa mà vừa được bầu làm thư ký công đoàn của toàn công ty.

      Một hôm, Lan, tổ trưởng công đoàn khối kinh tế lên gặp anh nói: "Trinh, nữ nhân viên của em bị tai nạn giao thông vừa được chở đi bệnh viện, anh có rãnh thì đi thăm nó với tụi em". Lư hỏi: " Có nặng lắm không? Cô ấy đi bằng xe gì?". Lan nói: " Không nặng lắm. Nó đi xe đạp, bị xe máy quệt nhẹ, xây xát chút ít". "Cô ấy không có xe máy sao?", Lư hỏi. " Đại học kinh tế mới ra trường, mới lĩnh mấy tháng lương, tiền đâu mà mua xe máy!", Lan nói.

       Lư  và Lan đánh ô tô sang bệnh viện. Bước vào phòng bệnh, anh ngạc nhiên thấy người phụ nữ đang ngồi bên bệnh nhân chính là  Phượng, người phụ nữ anh đã một thời quen biết. Anh hỏi: " Sao chị Phượng lại ở đây?". Lư càng ngạc nhiên hơn khi Phượng nói: "Nó là con gái của em đó." Chị nói thêm: "Chính nhờ chiếc xe đạp do anh sơn sửa giúp mà cháu có phương tiện đi lại để  học hết cấp ba, rồi nó mang theo vào đại học. Nếu không có xe đạp, nó đã bỏ học từ lâu rồi. Chiếc xe đạp nó đang đi chính là chiếc xe đạp ấy".

        Lư hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.

        Hồi ấy, khi thấy Phượng dùng chiếc xe đẩy để chở hàng, anh nghĩ Phượng đã không cần đến chiếc xe đạp và  hơi buồn vì anh đã không giúp Phượng được gì. Nhưng nay thì lại khác, bây giờ anh rất vui, vui vì Trinh chỉ bị thương nhẹ, vui vì được gặp lại được người xưa, vì việc mình làm đã có ích, và vui vì cháu Trinh được nhận vào nhà máy nơi ngày xưa mẹ cháu đã từng là công nhân.

        Mọi người an ủi Trinh về tai nạn và khuyên cô ấy cố gắng dưỡng sức để mau chóng được ra viện.

        Trên đường về, Lư hỏi Lan: " Cháu đã vào làm mấy tháng sao chưa báo lên tôi để tổ chức kết nạp vào công đoàn?". Lan nói: " Tụi em định đến gần ngày 8 tháng 3 tới  báo cáo anh để tổ chức kết nạp luôn cho nhiều người ở phân xưởng khác nữa". "Nhưng ít ra cũng cho cháu đến gặp tôi để tôi tìm hiểu hoàn cảnh và động viên vài câu chứ !" "Anh quên rồi đó. Nó có lên gặp anh hôm mới về, trên tay còn mang cái hộp gì đó, chắc là gói quà. Nên nhớ chỉ một mình anh duy nhất có  quà thôi nhé". Lư đập nhẹ tay vào đầu nói: "Đúng rồi, tôi nhớ ra rồi, lớn tuổi rất chóng quên".

       Lư nhớ lại cách đây mấy tháng có cô bé rụt rè vào văn phòng của anh, tặng anh cái hộp gì đó. Ngay lúc đó, anh có điện thoại của giám đốc mời lên họp nên ậm ừ cho qua, bỏ cái hộp vào ngăn kéo nào đó rồi quên luôn.

     Khi về đến văn phòng, anh lục hết mấy ngăn kéo và tìm được một gói quà nhỏ có buộc nơ màu hồng. Mở ra, đó là một chiếc xe đạp nhỏ xíu, phía sau xe là một chiếc giỏ đựng trái cây ly ty và phía trước xe là một chiếc giỏ khác đựng một nhành hoa phượng hồng.

     Lư tìm chỗ ưng ý nhất trên bàn để đặt chiếc xe đạp, ngồi ngắm nghía và cười một mình.   

2009
      NGUYỄN KHẮC PHƯỚC
ngkhacphuoc@gmail.com

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012

ÂM NHẠC CỦA YÊN LẶNG - Truyện ngắn của Eva-Lis Wuorio - Nguyễn Khắc Phước chuyển ngữ

Eva-Lis Wuorio


ÂM NHẠC CỦA YÊN LẶNG
 – Truyện ngắn của Eva-Lis Wuorio
 – Nguyễn Khắc Phước chuyển ngữ

Nguyên bản tiếng Anh: THE SINGING SILENCE.
Trong tập WORLD’S BEST CONTEMPORARY SHORT STORIES.
Nhà xuất bản Ace Books Inc., New York, 1965.


Vài dòng về tác giả:
       Nữ văn sĩ Eva-Lis Wuorio (1918-1988) sinh ở Viipuri, một thành phố cổ bên bờ biển Phần Lan, gần biên giới với Nga. Bà theo gia đình di cư sang Canada và được học hành ở đó. Bà sống ở Toronto bằng nghề làm báo, viết văn. Sau đó, bà chuyển đến sinh sống tại một hòn đảo thuộc quần đảo Channel, Anh quốc.
       Một vài tựa sách của bà: Encape If You Can, To Fight in Silence, Venture at Midsummer, The Woman with Portuguese Basket, The Island of Fish in The Trees, The Land of Right Up and Down …
                                                ***

Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012

Truyện ngắn YÊU NGƯỜI ĐẸP



YÊU NGƯỜI ĐẸP
Truyện ngắn của Nguyễn Khắc Phước



Bà bán trứng báo với bà bán thịt rằng thầy Dương sắp cưới vợ, bà bán thịt liền chuyển tin mừng nóng sốt đó chị bán cá, và chỉ một vài phút sau, tất cả tiểu thương của chợ Xép, nơi thầy Dương thường đến mua hàng, đều biết tin. Ngay hôm sau thì đến bất cứ quán cà phê hay bún mắm nào cũng nghe người ta kháo nhau về chuyện thầy Dương sắp lấy vợ.


Truyện ngắn CON HEO ĐẤT

CON HEO ĐẤT
Truyện ngắn của Nguyễn Khắc Phước

Không biết nó tên thật là gì nhưng đã bị dính chắc nịch cái tên Tý Lé vì một mắt nó bị lé và thân hình thì nhỏ thó đen đúa như một nông dân quanh năm dãi nắng dầm mưa. Có lẽ nó thừa hưởng cái gien nông dân của bố nó nên trông vậy thôi chứ người ta trông thấy nó ở này phố lâu rồi.

Vì dáng dấp gầy gò và già giặn nên mới nhìn không ai biết đích xác tuổi Tý Lé là bao nhiêu nhưng nó là một thanh niên gần đến tuổi lập gia đình. Ở tuổi đó, nếu có sức khỏe, nó đã theo nghề thợ nề như bao thanh niên khác trong thị xã. Nghề này tuy vất vả nhưng thường xuyên có việc làm vì quanh năm bao giờ cũng có nhà bị giải tỏa và phải xây nhà mới. Thế nhưng vì sức khỏe không được tốt nên nó chọn cái nghề buôn bán, mà có phải hàng hóa gì đắt tiền đâu, chỉ là những con heo đất để người ta bỏ tiền tiết kiệm.

 “Cửa hàng” của Tý Lé là một tấm bạt trải trên lề đường phía trước căn nhà của hai ông bà lão tốt bụng, bên cạnh một cửa hàng xe máy có nhiều người vào ra. Không phải nó định bán cho những người mua xe máy mà vì chỗ đó nằm trên đường mấy bà đi chợ về, thường còn vài ngàn tiền lẻ  cầm trong tay rất dễ rơi, tiện thể mua con heo đất để dành tiền cho con học thêm.

Tý Lé dọn hàng kiểu đó là xâm phạm lề đường nhưng chẳng thấy mấy ông dân phòng nhắc nhở gì, có lẽ vì thấy nó nghèo khổ, thế nhưng thỉnh thoảng lại bị thằng con trai ông chủ tiệm xe máy gây gổ đòi đuổi đi, có lẽ vì thua độ bóng đá nên muốn trút hết bực tức vào nó.

Tý Lé gần như không nghỉ ngày nào. Vào những dịp Trung Thu hay ngày Tết, hàng của nó bán chạy hơn nhờ có thêm khách hàng trẻ con khiến nó phải nhờ em gái nó phụ giúp.

Một hôm ông chủ cửa hàng xe máy thấy Tý Lé bước vào cửa hàng ông, đi quanh nhìn xe này xe rồi xe khác tựa như một người muốn mua xe máy, ông bước ra quát:
- Mầy không lo bán heo đất của mầy mà vào đây làm gì? Định thăm dò để tối này cạy cửa hả?
- Dạ cháu xem xe nào hợp với túi tiền…
- Nghèo mạt kiếp như mầy thì tiền đâu mà mua xe máy? Thôi thôi, bước ra khỏi cửa hàng của tao nhanh lên không thì thằng con tao sẽ cho mầy ăn đòn…

Tý Lé lặng lẽ bước ra khỏi cửa hàng xe máy, không dám nói năng gì.

Chuyện Tý Lé vào cửa hàng xe máy và bị đuổi ra không phải là chuyện lớn nên không nghe thấy ai đồn đãi gì. Một sáng, người ta không thấy nó đến bán hàng mà là em gái nó bán thay.  Vào khoảng chín giờ, ông chủ cửa hàng xe máy ngó ra đường và thấy một thanh niên ăn mặc bảnh bao, dựng chiếc Wave mới cóng trước hàng heo đất, vào nói gì đó với cô em thằng Tý Lé rồi đi ra, ông nhìn kỹ, hóa ra là Tý Lé. Quá ngạc nhiên, ông gọi:
-Này Tý Lé, đi đâu mà ăn mặc đàng hoàng vậy mầy? Lại còn xe Dream nữa chớ? Ai mà dám cho mầy mượn đó?
-Dạ cháu đi hỏi vợ. Đây là xe cháu mới mua.
-Giỡn hay thiệt đó mầy? Tiền đâu mà mầy hỏi vợ lại còn mua xe?
- Da, thiệt chớ bác.
-Vậy mầy đưa “cạt-vẹt” tau coi?
Tý Lé rút túi đưa ông chủ hàng xe máy xem cái “cạt-vẹt” mới cứng. Ông chủ cửa hàng xe máy vừa đưa trả “cạt-vẹt” cho Tý Lé vừa hỏi:
-Sao mầy không mua ở cửa hàng tao mà đi mua chỗ khác?
-Dạ, cháu đã định mua ở cửa hàng bác cho rẻ nhưng hôm cháu vào chưa xem gì được thì đã bị bác đuổi ra.

Không cần phân bua về lý do đuổi Tý Lé ra, ông phang một câu:
-Thứ như mầy mà cũng đòi đi xe Wave!
Rồi ông ta hậm hực đi vào.

Không phải chỉ có ông chủ cửa hàng xe máy ngạc nhiên mà ông bà lão cho Tý Lé dọn hàng trước nhà mình cũng lấy làm lạ. Được hỏi thì Tý Lé trả lời đơn giản:
-Như cha con, ngày xưa ông sân si lắm, nhưng sau dời nhà đến gần chùa, ngày nào cũng nghe câu kinh tiếng kệ, ăn chay niệm Phật, theo bà con đi làm từ thiện, tự nhiên lần hồi ông hiền khô. Khi ông nằm xuống được bà con Phật tử tổ chức tang lễ rất đàng hoàng. Con cũng nhờ ngày nào cũng có người mua heo đất, thấy họ tiết kiệm con cũng làm theo, lâu dần rồi có đủ tiền mua xe. Cha con tiết kiệm phước đức còn con tiết kiệm tiền lẻ,

Chừng nửa năm sau, Tý Lé chuẩn bị cưới vợ. Nó phải nghỉ bán hai tuần để sửa nhà. Khi mang thiệp đến mời bà con trên đường phố quen, ngang qua cửa hàng xe máy thấy đóng cửa, nó hỏi chủ nhà đi đâu thì bà con lối xóm nói đã bán nhà và dọn đi rồi, nghe nói để trả nợ cá độ bóng đá cho thằng con vì hắn mới thua cả chục tỷ và đang bị bọn xã hội đen hăm dọa.

NKP

NGẪU HỨNG KHI ĐỌC THƠ BẠN


1.

Thu đã tới mang theo mùa mưa mới
Hỏi em Sài Gòn trời có mưa không
Để phương này một mình ai rưng rức
Chạnh nhớ mùa xưa ly biệt não nùng


Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2012

MÙA HÈ TRONG THƠ NỮ SĨ ANH THƠ


MÙA HÈ TRONG THƠ CỦA NỮ SĨ ANH THƠ

Nguyễn  Khắc Phước

(Bài tp làm văn chưa kp np cho cô giáo)


Mùa  hè đến và thành phố biến thành chảo rang, nóng chín cả người. Hầu như tất cả công trình xây dựng phơi dưới ánh  nắng đều là những thứ hấp thụ nhiệt và phát nhiệt rất có "công hiệu": tường bê tông, mái tôn kẻm, mặt đường rải nhựa, lề đường,…. Vào những đêm cúp điện thì, trời ơi, ở trong nhà giống như đang bị tra tấn trong vạc đầu dưới địa ngục. Bờ sông cũng không khá hơn, lại thường bốc mùi khó ngửi. Thôi thì đành  ngồi trong bóng tối ,  để tâm hồn lang thang ngược dòng thời gian về một miền quê thơ ấu nơi có gió đồng mát rượi phảng phất mùi lúa chín, nơi có ao làng ngào ngạt hương sen.

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2012

LÃO THỢ DIỀU


LÃO THỢ DIỀU
Truyện ngắn của Ruskin Bond
Nguyễn Khắc Phước chuyển ngữ


Trên đường Gali Ram Nath có một cây đa cổ thụ đã mọc từ một vết tường nứt của một đền thờ Hồi giáo bỏ hoang – và con diều của thàng bé Ali bị mắc trên cành cây đó.

Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2011

Vusi Makusi, người chờ xe buýt


Truyện ngắn của Ursula Wills-Jones
Nguyễn Khắc Phước chuyển ngữ

Vusi Malusi mắc bệnh lạc quan hết đường chạy chữa.  Hắn lạc quan cho dù hắn đang ở một nơi nghèo nhất thế giới, dù hắn chỉ có một bộ đồ mặc trên người, mà chiếc quần thì cũn cỡn chưa tới mắt cá chân.

Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011

Mai nếu không về




Mai con đi nếu không về nữa
Xin lạy cám ơn cha mẹ vong hồn
Dẫu nuôi con chưa nên hình vóc
Ơn sinh thành rộng bể cao non.


Thứ Ba, 20 tháng 9, 2011

XÓA



Xóa hết nim vui xóa hết bun
Xóa thân khổ ly xóa linh hn
Xóa tri xóa đt trăng sao xóa
Xóa có xóa không xóa ngn ngun.


Xoá phăng hão vng ln huyn mơ
Xóa sch tình thơ thu di kh
Xin r lòng xóa luôn nim hn
Vô tình như trước lúc ban sơ.

20-9-2011

Thứ Tư, 14 tháng 9, 2011

LÁ VÀ CỎ TRONG THƠ LÊ KHÁNH MAI

(Đc tp thơ “Gic mơ hái t cơn giông”
c
a Nhà thơ Lê Khánh Mai, NXB Hi Nhà văn, 2008)

NGUY
N KHC PHƯỚC

Khi mùa thu đ
ến, hình nh nhng chiếc lá vàng bay tơi t gia bão giông hay trôi vô đnh trong mưa lũ thường khiến người ta liên tưởng ngay đến kiếp phù du ngn ngi ca đi người. Cũng vi cm nhn v l vô thường ca cõi nhân sinh, nhưng trong thơ Lê Khánh Mai hu như không có bóng dáng mt chiếc lá vàng, mà là nhng chiếc lá xanh đến hết mình hoc rng xung bt thường khi đang tràn đy nha sng. “Đi người như chiếc lá”, điu này Lê Khánh Mai không phi là người nói đu tiên. T xưa đến nay, Vit Nam và trên thế gii nhiu người đã nói, hơn na tng có nhng nhà văn, nhà thơ ni tiếng bi tác phm viết v lá. Vy mà nhng chiếc lá xanh nh nhoi, bình d trong tp thơ “Gic mơ hái t cơn giông” ca ch vn được soi ri bi mt góc nhìn mi, cách nói mi, chm vào cõi sâu cm xúc và suy tư ca người đc.

Người tình của chồng tôi


Truyn nháp ca Nguyn Khc Phước

Nh
ch nhc đến thng cha Quân chng con Hu, em cht nh đến chuyn này.


Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2011

MỘT NỬA ĐÀN ÔNG

Sau đây không phải thơ, mà là câu chuyện có vần.

May mà em không yêu tôi
Thuở đạp xe học chung trường huyện
Em vụt  xe chạy biến
Mỗi lần thấy tờ thư.

Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2011

ĐƯỢC BẠN BIẾU THƠ

 Tặng Ngô Hồng Trung


Thường khi chiều về mở cửa
Hoa mắt vì giấy nợ đòi
Hôm nay đi về mở cửa
Được bạn biếu thơ đọc chơi

Thơ mày tứ, từ tuyệt quá
Nhẹ nhàng như tấm thảm bay
Bao la một lòng nhân ái
Đơn sơ một bát nước đầy

Mầy bỏ ngang nghề dạy học
Đêm về đốt đuốc làm thơ
Thả hồn về nơi xứ mộng
Lang thang theo mối tình mơ

Tao cột đời vào lũ trẻ
Đêm đêm chong mắt soạn bài
Ngày khờ khan đe đứa dại
Hoài công, phí cả cuộc đời

Ra đường cứ đi lầm lũi
Sợ rằng ai đó kêu thầy
Bạn rồng xa về họp mặt
Phận giun chui lỗ, buồn thay!

Nếu có phút nào rãnh rỗi
Cũng liều ngước mặt nhìn mây
Xót xa một thời ấp mộng
Tang bồng tung cánh đó đây

Thà làm đám mây tan tác
Cũng còn thấy được thế gian
Còn hơn ao tù đục nước
Rửa chân lũ vịt đàn ngan

Văn thơ tao thì ngoại đạo
Quá buồn rán được vài câu
Tự chửi mình sao hèn thế
Sống mòn trong kiếp không đầu

Thơ mầy đầy ắp kỷ niệm
Mát lành như một giòng sông
Cho tao bơi thuyền ngược nước
Về thăm nguồn cội tấm lòng.

NKP

Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2011

BA NGÀY ĐI VỚI THƠ

Mời các bạn đọc bài BA NGÀY ĐI VỚI THƠ. Xin bấm vào ĐÂY