Luật bẳng trắc của
thơ 8 chữ hơi khác thơ 7 chữ và là thể thơ tương đối tự do, không hoàn toàn gò bó vào luật bằng trắc như
thơ bảy chữ. Luật bằng trắc chỉ áp dụng cho những câu liền mạch thông thường.
Những câu ngắt thành nhiều cụm từ thì
chỉ theo luật đôi chút hoặc đôi khi không theo luật bằng trắc gì cả.
Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013
Tôi học làm thơ: LUẬT BẰNG TRẮC TRONG THƠ 7 CHỮ
Trong chương trình phổ thông ngày xưa, ta học thơ lục bát
trong Lục Vân Tiên và Kiều, thơ đường
của Bà Huyên Thanh Quan và Nguyễn Khuyến, hát nói của Nguyễn Công Trứ nhưng tôi
không nhớ đã học tác giả thơ mới nào, và cũng chưa nghe thầy nào dạy cách làm
một bài thơ, cho dù là thơ lục bát.
Tôi học làm thơ: VẦN LIỀN TRONG THƠ VIỆT
Thơ Việt Nam có nhiều loại vần: vần liền,
vần ôm, vần cách, vần lưng… Ở đây chỉ bàn đến vần liền.
Vần liền (còn gọi là vần chân) là 2 từ cuối câu
liền nhau vần với nhau, từng cặp trắc, cặp bằng.
Thứ Hai, 8 tháng 7, 2013
NGƯỜI CHỒNG BẰNG MÂY ĐAN
Nguyên tác : The Wicker Husband
Truyện ngắn của Ursula Wills-Jones
Nguyễn Khắc Phước chuyển ngữ
Ngày xưa có một cô gái xấu xí, vừa mập vừa lùn, chân đi khập
khiễng, hai lông mày dính liền nhau. Cô gái xấu xí sống bằng nghề làm ruột cá.
Căn nhà xiêu vẹo của cô nằm ở ngoài làng. Cô không bao giờ than thở chuyện gì.
Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2013
NGÔI SAO - truyện ngắn của Esther Claes - Nguyễn Khắc Phước chuyển ngữ
Nguyên tác bằng tiếng Anh: The Star, đăng trên trang East of the Web (eastoftheweb.com)
Khi thế giới bắt đầu tận diệt, bạn xấu hổ vì mình cứ sụt sùi
trong phòng ngủ suốt ngày. Bạn thấy tổng thống van khóc trên truyền hình làm
bạn hoảng hốt. Bạn nằm trùm mền, khóc, không chịu mở cửa cho dù người giúp
việc, ông bầu, người trợ lý, và cuối cùng là cha mẹ của bạn van xin bạn ra khỏi
phòng.
Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013
Truyện ngắn NGƯỜI BÁN GIƯỜNG TRE
Truyện ngắn Nguyễn Khắc Phước
- Mấy chú ngồi chơi, tui phải về lo đám
ma. Ông Mẹo tổ trưởng dân phố bỏ ly trà xuống, chuẩn bị đứng lên. Thường ngày ông ngồi quán cà phê buôn
chuyện tào lao đến tám giờ sáng mới về.
- Ủa! Đám ma ai sao tụi tui không biết?
- Đám ma ông Sửu trong tổ tui, mới chết
hồi hôm. Mấy chú không biết là phải. Chưa có tui là chưa chiêng trống, chưa cờ
xí, chưa âm thanh, chưa âm công, chưa ọ è. Ông Mẹo tỏ vẻ quan trọng.
- Có phải ông Sửu công binh?
- Chuyện đời xưa mà nhắc làm chi.
Nói vậy chớ hôm sau chính tổ trưởng Mẹo
lại kể cho tôi nghe chuyện một quãng đời của ông Sửu và những người liên quan.
Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013
GIÓ THỔI LÊN CAO - Truyện dành cho thiếu nhi của Mike Krath - Nguyễn Khắc Phước chuyển ngữ
GIÓ THỔI LÊN CAO
Truyện dành cho thiếu nhi của Mike Krath.
Nguyên tác: High and Lifted Up, đăng trên
trang
www.eastoftheweb.com.
Nguyễn Khắc Phước chuyển ngữ.
Vào một ngày gió to. Người đưa thư vừa
bước đến cửa lớn. Bà Pennington mở cửa và nói, “Chào bác”, nhưng trước khi bà
kịp nói “cám ơn” thì cái thư bị thổi khỏi tay người đưa thư và bay vào trong
nhà. Cánh cửa đóng sầm trước mắt người đưa thư. Bà Pennington thốt lên. “Ua
trời!” và chạy vào nhặt lá thư.
LINH HỒN YÊU DẤU - Truyện ngắn của A. J. McKenna - Nguyễn Khắc Phước chuyển ngữ
LINH HỒN YÊU DẤU - Truyện
ngắn của A. J. McKenna
(Nguyên tác bằng tiếng Anh: Old Ghosts, đăng trên Eastoftheweb.com.)
Người dịch: Nguyễn
Khắc Phước
Hôm nay là sinh
nhật của Jim Brennan. Buổi sáng tháng Tám ẩm ướt. Lão thức
dậy và giật mình vì tiếng chim vang vọng khắp vườn.
Nửa nhớ nửa quên, lão nhìn mặt
trời như trái cam đang
phình lên và chiếu sáng
mảng tường dán giấy hoa cũ cạnh giường lão.
‘Hôm nay là sinh
nhật của mình đây,’ cuối cùng lão nhớ ra. ‘Hôm nay mình bảy mươi sáu tuổi. Trước đây có sinh nhật
không nhỉ?’
Cố nén đau để trèo xuống giường, lão mặc
bộ đồ ngủ kẻ
sọc, đứng bên cửa sổ và nhìn ra vườn.
Có nhiều việc phải làm. Muộn.
Muộn quá rồi. Mấy bữa
rày thường nhổ cỏ, ước
gì cái lưng đừng
đau. Ngoài vườn, nắng đã đánh thức những đóa hồng,
kích thích những cây hoa
leo vươn nhanh như những đứa
trẻ đang lớn, và nắng cũng biến
những bông hoa vạn thọ, thứ
hoa xua côn trùng, thành những
đóm lửa đỏ rực.
‘Hôm nay là sinh
nhật của mình đây.’
Con chó nhà hàng
xóm sủa. Một con mèo trèo qua tường và nhảy vào bóng cây táo rình những con chim sẽ đang khát khao những tia nắng đầu tiên. Bóng của
hàng rào đang co dần như e thẹn trước ánh nắng.
Những ngôi sao đang mờ dần vào nền
trời bình minh. Một ngày tháng Tám nóng đến khó thở đã bắt đầu.
Jimmy Brennan, bảy mươi sáu tuổi, đang ngồi trong nhà bếp. Yên lặng. Mọi thứ
trong nhà quanh lão dường
như nín thở,
mái nhà nặng nề và nóng như lò nướng.
Bàn tay sần sùi mạch máu của lão phủi mấy vụn
bánh mì khỏi mặt bàn nhựa và khi lão lê đôi dép cũ, bụi bay loạn xạ trên tấm
thảm có vài tia nắng chiếu. Lão lắng
nghe một ngày mới đang thức dậy: chiếc
đồng hồ trên tủ ngăn kéo vội
vã gỏ tích tắc và thùng thư đang lách cách thức dậy.
Jim bước qua phòng khách, lượm những tờ
hóa đơn và tờ
quảng cáo du lịch nước ngoài giảm
giá. Lão chưa bao giờ
ra khỏi Ireland, chưa bao giờ vượt biển.
Lão cầm những bì thư đưa thẳng tay để cố nhìn cho rõ. Chẳng
có thiệp chúc mừng sinh nhật nào cả. Thời
buổi này ai mà quan tâm.
Quay lại chỗ nhà bếp
quen thuộc, Jim dùng dao
mở thư, mong đọc được chút tin tức.
Có còn hơn không. Ít ra cũng có liên lạc.
Chán mở thư, lão nhìn
và lóa mắt vì ánh
nắng phản chiếu từ
tách trà, chưa vội đọc mấy tin không vui, lão rót trà ấm vào tách. Lão ngồi nhớ lại
những lần kỷ niệm
sinh nhật trước đây. Bánh và rượu, hát và múa và chẳng ai nhắc đến người
đã khuất. Lâu lắm rồi, chẳng
biết năm nào.
‘Thời gian trôi nhanh quá,’ lão
nói.
Jim thường độc thoại
hầu như suốt ngày – có ai nghe lão
đâu? Từ
phòng khách yên tĩnh và chưa sáng rõ, chiếc
đồng hồ điểm giờ.
Lão uể oải đứng dậy
và chuẩn bị đối phó với
ngày mới. Khi lão mở chiếc đài, những
bản tin làm lão nhức nhối. Ở
đâu trên thế giới cũng nghe trẻ con bị hành
hạ và bị giết hại. Mấy
cái quảng cáo làm lão đỡ buồn. Thế
giới này đảo điên rồi nhưng chẳng ai để ý. Lão chuyển
đài và nhiều giọng nước ngoài léo nhéo vẻ
khẩn trương. Giọng nào cũng nói về bạo động,
hiếp dâm trẻ em. Truyền thông thích thóa mạ những người
vô tội bằng những tin tức
hấp dẫn cập nhật
tức thì. Ngày xưa đâu có vậy, đâu có ồn ào như bây giờ, trẻ con có thể
chơi thoải
mái trên đường phố. Lâu lắm rồi,
chẳng biết lúc nào.
Ring- a- ring- a- rosy!(*)
Jim mỉm
cười và nhận ra nhạc của
Mozart và giọng ca
Cherubino làm cho buổi
sáng dễ thở. Lão thay đồ để đi bộ,
gậy và mũ, lão kiểm tra cửa nẽo
có chắc chắn không. Ban đêm lão nghe ngôi
nhà cũ kêu kẽo kẹt và sợ rằng
kẻ trộm có thể đột
nhập tấn công lão.
Thế giới này quá tệ rồi!
Jim mở cửa lớn
và trông tháy Ellen Kelly đứng
đó, cười tươi như nắng.
‘Chúc mừng sinh nhật, Jim.’
Quen quá nên
không ngạc nhiên, Jim cười đáp và lại thở dài vì Ellen không còn ở đó nữa.
Ellen Kelly, tuần trước vừa
tròn mười bốn. Gần đây, lão thường
trông thấy Ellen. Hôm
qua, cô theo lão đến thư viện vắng vẻ
và khi lão ngồi trong
công viên Carolyn thì cô đứng
đợi trong bóng râm dưới một gốc
cây.
‘Em không quên,’
Ellen nói.
‘Anh biết, anh biết.’
‘Ra ngoài này chơi không?’
‘Không được đâu, Ellen. Em chết rồi mà.’
Nắng lướt xuống phố
và đậu trên mái nhà Jim.
Bóng Ellen chợt biến mất.
‘Tội nghiệp Ellen.’ Jim lẩm
nhẩm một mình. ‘Tội nghiệp em yêu đã chết
rồi.’
Jim tránh đi qua
siêu thị. Chỗ ấy phức
tạp quá. Người ta lạnh lùng trả
tiền rồi vội vả
về nhà. Đám đàn ông hói đầu lấn tới,
tai đeo vòng, mắt nhìn
không chớp như muốn hiếp. Đừng
bao giờ nhìn lui. Đám con
gái cái gì cũng ưng cho nhiều.
Xe đổ lộn xộn cố
kiếm tiền. Các bà nội trợ vội
vã, khói xe ngột ngạt. Siêu thị bắt người ta phải lựa chọn
đến mệt. Quá ồn ào. Quá to, quá hiện đại.
Quá cô đơn đối với Jim.
Lão tới những cửa
hàng nhỏ, đưa chuyện với người
quen, mua trứng, sửa và một gói mì. Lão đi tiếp
đến trước cửa hàng từ
thiện. Bà Barret ở quầy số
hai mươi chín gật
đầu chào, vẻ tò mò.
‘Sức khỏe thế
nào ông anh?’ bà vừa hỏi vừa nhìn quầy
hàng.
‘Nhờ ơn chúa, cũng tốt. Còn bà thì sao?’
“Không thể tốt hơn.’
Cuộc sống nghẹ
thở vì những câu chào chót lưỡi đầu môi!
Jim về nhà bằng con phố
nóng nực ngang qua thánh
đường ở số bảy
sáu.
Từ ghế bành trong phòng khách nhìn ra đường. Nghe đồng hồ điểm
mười tiếng và ngày buồn còn dài bất tận. Mười
giờ sáng hãi hùng. Không
biết làm gì. Bên ngoài, mấy cô gái tươi vui vội vã qua lại, mặt trời
trên đầu và thời gian trong tay. Chân sáo, tất đen, váy ngắn thiếu đường
gây tội. Hứa hẹn.
May mà mình không
còn trẻ nữa.
Jim ghét thời gian này trong ngày. Ra vườn thì quá nóng, đầu óc trống rỗng
cho đến khi chuẩn bị bữa
trưa. Ánh sáng duy trì mãi suốt
buổi chiều lê thê chán ngắt giống như một con
đường chẳng dẫn đến
đâu. Jim cố đọc nhưng dù có kính, chữ vẫn cứ
mờ.
‘Ellen,’ lão thì
thầm. Tên nàng vang lên trong
đầu như tiếng chuông nhà thờ.
Ellen Kelly,
Kelly Ellen, Kellen Nelly.
Jim chơi đùa với nàng. Mắt lão nhắm. Lão đang mơ màng một cách thích thú và thoáng
nghe như có ai chạm
vào tay nắm bằng đồng ở
hộp thư. Lão đi nhẹ ra phòng khách, cẩn thận mở
cửa lớn thì Ellen đứng đó, mười lăm tuổi xinh đẹp, lồng vào trong ánh nắng
như một
thiên thần. Ellen Kelly
đang nẩy nở để trở
thành phụ nữ và đang hưởng hạnh phúc của
tuổi thiếu niên.
‘Anh không ra chơi hả Jim?
Phía sau, một bóng ma khác trong hành
lang, mẹ của Jim, đang mỉm cười.
‘Nó phải đi mua hàng cho bác, con ạ.’
Jim thấy minh là cậu trai mười sáu đang tuổi thanh niên hạnh phúc.
‘Thế thì em đi với anh nhé,’ Ellen bao giờ cũng sẵn sàng. ‘Chúng mình đi mua sắm với nhau nhé, được
không?’
Mẹ đồng ý. Bà thương cô con gái hàng xóm và bà đã từng
ao ước có một đứa như thế.
‘Dỉ nhiên là được, em yêu.’
Mẹ vẩy tay khi Jim và Ellen ra đường và cho đến khi họ khuất
sau cổng. Mẹ bao giờ cũng lo chuyện
băng qua đường và ốm đau bất thường.
Bệnh lao, viêm phổi. Bệnh bại
liệt. Sởi. Quai bị. Người ta nói vậy.
Hồi ấy nhiều người
chết trẻ.
Tình yêu như nam châm
hút hai người sát
nhau, vai kề vai, đầu tựa đầu,
nói nói, cười cười, nổi bật
lên giữa đám đông. Họ đang yêu. Lọn tóc đen mượt của Ellen uốn
quanh vành tai nhỏ của nàng trông có vẻ tinh nghịch. Nàng dịu dàng và đáng yêu như vầng nguyệt.
‘Em có yêu anh
mãi không?’ Jim hỏi.
‘Mãi mãi,’ Ellen
hứa, nắm chặt tay Jim.
Trên đường về nhà, hai người
băng qua cánh rừng. Bấy giờ là tháng Tám. Đoạn
đường tắt ngắn nhưng đi thật
lâu. Họ ngồi hôn nhau trong đám dương xỉ dưới bóng cây một
cách ngây thơ và hôn mãi dường
như chẳng
bao giờ dứt.
Đời vui như một kỳ nghỉ hè cho đến khi nàng mười bảy tuổi.
Thế rồi, Jim cùng bố đến Cork. Đi kinh doanh. Thành phố Cork tuyệt vời, có thuyền
bè nhấp nhô, có giáo đường Cobh và khách sạn Metropole. Thành phố có vẻ khoa trương. Những
buổi tiệc tối và những
món tráng miệng. Cà vạt đen, xì gà nâu. Rượu gin pha nước khoáng và một lát chanh. Chanh đắng. Đó là những gì còn lại trong trí nhớ nhập nhàng của
Jim về xứ Cork.
Jim đi cùng với mấy người
bạn của bố. Tiệc
tùng sực
mùi nhục dục. Bố bỏ
về sớm với một
người bạn.
Một ông ra hiệu hỏi ý và bố
nháy mắt. Cho phép phạm tội. Mất
công đeo đuổi chi cho mệt, ở đây muốn
là có ngay.
Jim nhảy với một
cô nàng đeo vòng cổ và
khuyên tai đến sáng. Nàng
nói bố mẹ nàng vắng nhà và phòng nàng ở trên gác gỗ.
Jim vẫn còn chưa dứt cơn say.
‘Anh đưa em về phòng nhé’, Jim nói, hiểu được luật
chơi và biết
lúc này có thể giở trò lừa.
Ellen mười sáu thơm mùi tình
yêu và hoa hồng.
Cô gái hai mươi này sực
mùi rượu gin. Ngọc trai trên tai và đã quý trên
ngực. Nàng tắm truồng, để
lộ thân hình phì
nhiêu. Jim ôm và chiếm lấy nàng. Ellen mười
sáu tuổi ngọc, sẵn sàng cho Jim mọi
thứ nhưng
cái đó thì không. Da thịt
thơm tho của
nàng chỉ dành cho đêm tân
hôn. Jim muốn nữa. Cô gái đang chịu đực với
một con lợn lòi.
Ellen ơi! Anh có lỗi với em rồi!
Rồi Jim gặp một
cô tóc vàng trong lần đến Dublin đi trượt tuyết. Cô ta bám theo Jim, lúc ấy đã biết được
mùi đời. Máu trên tuyết. Ellen mười bảy bị
bỏ rơi giống như một đồ chơi cũ, vô dụng.
‘Anh không cần em nữa sao?’
‘Không.’
Nước mắt nàng tuôn xuống
làn môi cắn chặt. Mắt đỏ
hoe. Tình cảm đã bị tổn thương. Nàng nói lời
chia tay.
‘Không. Em không
cần anh nữa.’
Jim lạnh lùng và tàn bạo như băng giá mùa đông.
Cho dù bị bỏ rơi, Ellen vẫn
câm nín chờ Jim trưởng thành.
Năm sau, Jim dẫn cô gái đeo bông tai ngọc trai đi chơi, chẳng chào từ biệt Ellen tuổi
mười tám đang cô đơn, đau khổ đến xanh xao bệnh
hoạn vì tình yêu. Nàng giống như cánh hoa rơi tan tác
trên cỏ dại, trên gai nhọn. Nước mắt
tả tơi.
Ellen ốm.
Mẹ khóc khi thấy Jim về. ‘Tội nghiệp Ellen,’ mẹ
thì thầm như sợ làm đau lòng người đã khuất.
Jim tĩnh ngộ, thấy mình đã quá trẻ
con. Nhưng đã quá muộn.
Trên mộ nàng, những cánh hoa im lìm trong băng
giá. Lá khô phủ đầy như chôn thêm một lớp nữa.
Đâu rồi những nụ hôn nồng
nàn và con tim rạo rực tình yêu. Sau cái chết của Ellen, đến
lượt mẹ cũng về nơi mộ chí.
Mưa triền miên đến năm mươi năm.
Những ngươi thân yêu mãi mãi
đã ra đi!
Tiếng đồng hồ
điểm giờ, một, hai, ba,…
Bóng tối ngoài sân yên lặng như lời yêu từ miệng
người chết. Môi là những nấm mộ
bằng đá cẩm thạch trong vườn.
Cây trường xuân và rêu.
Những hồi ức ám ảnh
hiện tại. Jim rùng mình và bước tới cửa
sổ có ánh sáng. Xoa bàn
tay gồ ghề tĩnh mạch. Cầu
nguyện. Sau đó lão nấu nướng buổi
trưa. Cà chua và thịt
nguội. Lão ngồi mơ màng hết buổi chiều.
Một nửa cuộc sống.
Đài phát giọng phụ nữ hát bài Four Last Songs. Chẳng hiểu bài hát nói gì.
Nỗi buồn quá ngọt
ngào. Ai nói vậy?
Chiều muộn, lão ngồi
trong vườn nhìn hoàng hôn
hát. Chẳng có chim gì
khác ngoài sáo và én. Chẳng
nghe gì ngoài mấy cánh bướm.
Về khuya. Đồng hồ điểm
mười hai tiếng. Đêm nóng ray rức.
Lên giường, Jim tắt đèn ngủ, theo dỏi những bóng đen trên tường
hoa. Ánh sao chiếu vào
khuôn mặt xanh xao của lão. Trăng tháng Tám nóng
chiếu trên cửa sổ.
Đêm yên lặng như hoa táo rơi, dịu dàng như má lúm đồng tiền của
Ellen cười. Ellen đang đứng bên giường lão, mĩm cười nửa buồn
nửa vui. Ellen chung thủy đang đợi.
‘Anh cần em không?’
‘Vâng! Chúa yêu
quý – vâng!’
Lão nói, ‘Anh sẵn sàng đi chơi với em nếu em thích. Cuối
cùng thì anh chết thật rồi.’
‘Em vui lắm. Em đã đợi anh lâu lắm rồi!’
Jim bay lên, bỏ bảy mươi lăm năm lại
trên tấm khăn trải giường. Lướt
dưới ánh trăng cùng Ellen
trong tay. Cặp đôi bay xẹt như ánh sao chổi vào cõi Vĩnh hằng. Chiếc đồng
hồ trong phòng khách ngừng chạy.
Mãi mãi chẳng bao giờ chạy nữa.
Người dịch: Nguyễn Khắc Phước
Chú thích của người dịch:
(*) Bài hát của trẻ con khi chơi nắm tay quay
vòng.
Thứ Tư, 15 tháng 5, 2013
NGHỈ HƯU - thơ TONY
NGHỈ HƯU
( Tặng Nguyễn Khắc Phước)
Sức khỏe Khắc Phước chắc hơn tui
Hay "sức khỏe kém" cuộc đua vui ?
Cuộc đua kiếm gạo nay đành nghỉ
Dẹp chuyện buồn đau với ngậm ngùi
Thứ Sáu, 19 tháng 4, 2013
Kính thiên văn Kepler nhận ra 2 hành tinh có sự sống
Tin của Joel Achenbach trên Washinghton Post (washingtonpost.com), thứ Sáu, 19/4/2013, 08:22
Các nhà thiên văn học săn tìm hành tinh hôm thứ Năm cho biết họ đã tìm thấy 2 hành tinh có sự sống cách trái đất khoảng 1.200 năm ánh sáng.
Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013
COI CHỪNG BỊ LỪA
Trưa hôm qua, thứ Bảy, 16 / 3, mình đang ngồi tiếp cậu học trò cũ thì một chiếc ô tô màu trắng đổ trước nhà, một chị cỡ 50 tuổi bước vào hỏi có vợ mình ở nhà không.
Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2013
CÓ NGƯỜI THƯỜNG XUYÊN ĐÁNH Ô VÀO ĐẦU TÔI - Truyện ngắn của FERNANDO SORRENTINO - Nguyễn Khắc Phước chuyển ngữ
![]() |
| FERNANDO SORRENTINO |
CÓ NGƯỜI THƯỜNG XUYÊN ĐÁNH Ô VÀO ĐẦU TÔI
Truyện ngắn của FERNANDO SORRENTINO
Nguyễn Khắc Phước chuyển ngữ từ bản tiếng Anh của Clark M. Zlotchew: “There's a Man in the Habit of Hitting Me on the Head with an Umbrella” đăng trên trang web: Short Stories at East of the Web (www.eastoftheweb.com)
Thứ Ba, 12 tháng 3, 2013
Thi chim chào mào tại phường Thọ Quang, Đà Nẵng
Ở Đà Nẵng , nuôi chim, đặc biệt là chim chào mào, là thú vui
phổ biến của rất nhiều người. Người ta nói buôn có bạn bán có phường, những
người bẩy chim và đem bán thường tụ tập lại thành những chợ chim trên đường
Nguyễn Hữu Thọ, gần Bệnh viện Quân Y và trên đường Tôn Đức Thắng thuộc xã Hòa
Minh. Đa số họ đều đến từ vùng quê Quảng Nam.
Thứ Ba, 19 tháng 2, 2013
THƯ TỪ CANADA 2 - Hải Nhân
Hoa Xuân Forsythia
Forsythia là một loại hoa vàng rực rỡ ở vùng Bắc Mỹ, nở rộ vào lúc tiết trời bắt đầu ấm áp vào Xuân. Ở Canada, Forsythia nở vào cuối tháng Tư, đầu tháng Năm.
Hàng năm cứ đến rằm tháng chạp ,bất kể gió buốt lạnh thấu xương tuyết đắp cao như đê sông Hồng ,hai vợ chồng cũng ráng lui cụi ra trước nhà ngay chân cầu thang để cắt những nhánh mai khô đem vào nhà ngâm trong nước ấm.
Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2013
THƯ TỪ CANADA - Hải Nhân
Đây là thư của cô em đang ở Canada kể về chuyến đi câu cá trên băng của vợ chồng cô mùa đông 2012.
Gởi show này cho anh Phước xem cho lây cái lạnh của Canada :)
Gởi show này cho anh Phước xem cho lây cái lạnh của Canada :)
Câu cá trên băng (Ice Fishing)Câu cá trên băng là một môn thể thao mùa Đông của xứ lạnh. Vào mùa Đông lúc thời tiết lạnh giá dưới 10 độ âm kéo dài trong nhiều ngày, mặt nước hồ đông cứng thành một lớp băng dày. Đó chính là lúc thích hợp cho môn thể thao câu cá trên băng (Ice Fishing).
Thứ Tư, 13 tháng 2, 2013
Chuyện cà phê: Có cũng như không!
Quán cà phê sáng mùng 5 tết Quý Tỵ.
- Tui định mua một chiếc ô tô như chiếc kia kìa.
- U 70 như bác mà lái ô tô được thì cũng hiếm lắm.
- Tui già rồi, lái xe đạp còn khó huống chi lái ô tô.
- Rứa bác mua cho con bác lái à?
- Mua để đó làm nhà ở!
- Tui định mua một chiếc ô tô như chiếc kia kìa.
- U 70 như bác mà lái ô tô được thì cũng hiếm lắm.
- Tui già rồi, lái xe đạp còn khó huống chi lái ô tô.
- Rứa bác mua cho con bác lái à?
- Mua để đó làm nhà ở!
Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2013
Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013
Truyện ngắn CHIẾC XE ĐẠP
CHIẾC XE ĐẠP - truyện ngắn Nguyễn Khắc Phước
Quý tặng Công đoàn Nhà máy Cao su Đà Nẵng (DRC)
Tan ca chiều
nhưng Lư và Hảo nán lại đợi thủ kho để lấy hàng. Số là chiều nay hai anh được
hai suất săm lốp phân phối hằng năm. Trời nặng trĩu mây đen. Đạp xe chừng cây
số thì lắc rắc mưa. Lư bảo rán đạp tới nhà Phượng núp mưa luôn. Mấy hôm rày sao
không thấy chị ấy gánh trái cây ngồi bán trước nhà máy mỗi lúc tan ca.
Phượng sống với
con gái trong một căn nhà tôn ván gần đường Lư và Hảo đi làm. Hảo mới vào nhà
máy sau này, chưa biết Phượng nhiều, còn Lư đã quen Phượng từ lâu vì chị đã
từng là công nhân nhà máy cao su như anh nhưng rồi vì hoàn cảnh sao đó nên xin
nghỉ việc, gánh trái cây bán rong. Cũng có lẽ vì Phượng
quen sống độc lập, tự do, không thích bị ràng buộc bởi giờ giấc và kỹ
luật nhà máy.
Lư tiếc cho
Phượng. Mặc dù lương nhà máy cao su thấp nhưng gánh trái cây của Phượng có thu
nhập rất bấp bênh, lại còn lo hư thúi. Phượng là phụ nữ dù hơi lớn tuổi nhưng
vẫn còn xinh đẹp, lại là gái một con không chồng. Còn Lư, mặc dù kém Phượng hai
tuổi nhưng là thanh niên lớn tuổi chưa vợ duy nhất trong nhà máy. Mọi người
thường ghép đôi nhưng hai người chỉ cười, chưa có phản ứng gì. Trong bụng Lư
cũng ưng, (nhất gái hơn hai, nhì trai hơn một, tốt rồi còn gì!), nhưng hoàn
cảnh gia đình anh lúc ấy quá khó khăn, nhà cửa còn rất tạm bợ, chật chội.
Hai người ghé
vô hiên nhà Phượng thì cơn mưa cũng vừa ập đến. Suốt ngày trời nóng như thiêu,
bây giờ mưa giông, sấm chớp dữ dội. Nắng bao nả, mưa trả thù, người ta nói
đúng.
Nhà vắng người
nhưng cửa trước mở toang. Hai người ngồi trên chiếc chõng tre giữa nhà, hình
như là nơi duy nhất không bị mưa dột. Lư kêu to: "Phượng ơi Phượng! Cho
núp mưa với nhé". Có tiếng cửa buồng mở và Phượng đi ra: "Chào hai
anh, mấy khi rồng đến nhà tôm. Ba hôm nay em đau lưng quá, phải nghỉ nhà. Con
bé em ngồi ở chợ bán cho hết hàng, giờ vẫn chưa về. Để em pha nước hai anh uống
nhé".
Phượng xuống
nhà bếp nấu nước sôi. Lư ngó quanh nhà, thấy trên vách treo một chiếc xe đạp,
nhưng không có săm lốp. Lư nói nhỏ với Hảo: "Tao có việc làm để lấy điểm
rồi đây. Sẽ lắp cặp săm lốp vừa mới nhận cho Phượng". Hảo nói: "Nhưng
chỉ được một bánh thôi, còn bánh kia làm
sao?". Lư đề nghị: "Thì mầy cho tao mượn xuất của mầy đi. Lốp mầy còn
mới, còn lâu mới hư". Hảo nói: "Em định bán để mua sợi xích, xích em
cũ quá rồi, trật hoài!". Lư nói:
"Mầy là dân cơ khí mà không biết chặt bớt xích cho vừa sao? Tháng sau,
thằng nào được phân phối xích theo sổ công nghệ phẩm, tao vận động nó nhường
cho mầy, được chưa?" Lư là thư kí công đoàn xí nghiệp săm lốp nên lời hứa
của anh có độ tin cậy khá cao. Hảo đồng ý nhưng hỏi: "Lấy đâu ra đồ nghề ở
đây mà thay lốp?". "Có lẽ tao phải vác cái xe về nhà vì nó còn hư
nhiều thứ nữa," Lư nói.
Đợi Phượng
mang nước ra, Lư nói đề nghị của mình. Lúc đầu Phượng còn ngại, chưa chịu,
nhưng rồi cũng đồng ý.
Hết cơn giông,
hai người đàn ông tiếp tục về nhà. Riêng Lư còn vác thêm xe đạp của Phượng.
Phải mất một
tuần Lư mới sửa xong xe đạp. Phượng đòi trả tiền nhưng Lư không nhận, cười nói:
"Trả gì cũng lấy nhưng tiền thì không. Hồi nào có trái cây ế, để mình
thanh toán giúp cho, vài kí là xong. Nói chơi vậy chứ đây là sản phẩm của nhà máy mình, lâu lâu lại
có suất, chẳng phải mất tiền". Phượng nói cám ơn. Sau đó, Lư còn kiếm cho Phượng một cây gỗ và
hai giỏ sắt treo vào hai bên bánh sau để chở trái cây cho đỡ đau lưng.
Phượng dùng xe
đạp ấy để chở trái cây đi bán. Mỗi lúc tan ca, Lư thấy Phượng trước cổng nhà
máy nhưng anh tránh không gặp, sợ Phượng bắt anh phải nhận trái cây.
Chừng một
tháng sau, Lư ngạc nhiên thấy Phượng thay vì chở trái cây bằng xe đạp như mọi
hôm, bây giờ chị ấy bỏ trái cây trong một thùng sắt có bánh xe và đẩy đi. Ngạc
nhiên hơn nữa là Phượng chạy đến cám ơn anh về cái xe đẩy, khen tốt hơn cái xe
đạp nhiều.
Ở chỗ đông
người nên Lư không thể chối, mà chỉ ậm ờ cho qua, tự hỏi không biết tác phẩm
của cậu nào đây. Kiểu này thì phỗng tay trên mình rồi! Vừa đạp xe, Lư vừa nghĩ
có lẽ mấy tay bên xí nghiệp cơ khí chứ không ai vô. Để rồi hỏi Hảo xem. Lư đạp
xe nhanh để bắt kịp Hảo. Hảo nói: "Đó là tác phẩm của em, nhưng em phải
nói là của anh, chị ấy mới nhận. Em thấy chị ấy chở trái cây trên xe đạp khó
quá, lỡ thủng ruột giữa đường thì làm sao. Chỉ cần đi quanh nhà máy, lượm cái
thùng sắt cũ và bốn bánh xe hàn lại, thoáng cái là xong".
Thoạt đầu Lư
hơi khó chịu, cảm thấy bị đàn em chơi trội nhưng rồi Lư thấy hợp lý bởi Phượng
từng là dân cơ khí, được đồng nghiệp cơ khí giúp đỡ là chuyện đương nhiên và ai
cũng có quyền giúp đỡ chứ phải mình Lư đâu, miễn sao Phượng đỡ khó khăn là tốt
rồi.
Từ đó lâu
lâu, Lư lại nhận một bịch chôm chôm hoặc lòn bon, đủ cho cả hai phân xưởng xe
đạp và cơ khí mỗi người một trái.
Rồi con đường
Lư và Hảo thường đi làm được mở rộng, xe ben chở sỏi đá tung bụi mù suốt ngày
đêm. Nhà Phượng cũng bị giải tỏa, dời đi nơi khác, không đến nhà máy bán trái
cây nữa. Ngoài giờ lao động, Lư còn quản
lý một đội bóng đá và cùng tập luyện với anh em, thỉnh thoảng dẫn đội bóng đi
đấu giao lưu chỗ này chỗ kia nên không còn thì giờ rãnh rỗi, đến nỗi nhà Phượng
dời về đâu, bán hàng những nơi nào anh
cũng không hay. Hơn nữa, Vui, một ý tá từ trạm y tế của nhà máy, thường xuyên
có mặt khi đội bóng tập luyện. Vui trẻ hơn Phượng nhiều và có nét đẹp hao hao
giống Phượng. Và thế là Lư đến với Vui và hai người thành vợ chồng lúc nào không hay.
Hơn bảy năm sau,
lúc này Lư không còn là anh công nhân kiêm thư ký công đoàn phân xưởng xe đạp
nữa mà vừa được bầu làm thư ký công đoàn của toàn công ty.
Một hôm, Lan, tổ
trưởng công đoàn khối kinh tế lên gặp anh nói: "Trinh, nữ nhân viên của em
bị tai nạn giao thông vừa được chở đi bệnh viện, anh có rãnh thì đi thăm nó với
tụi em". Lư hỏi: " Có nặng lắm không? Cô ấy đi bằng xe gì?". Lan
nói: " Không nặng lắm. Nó đi xe đạp, bị xe máy quệt nhẹ, xây xát chút
ít". "Cô ấy không có xe máy sao?", Lư hỏi. " Đại học kinh
tế mới ra trường, mới lĩnh mấy tháng lương, tiền đâu mà mua xe máy!", Lan
nói.
Lư và Lan đánh ô tô sang bệnh viện. Bước vào
phòng bệnh, anh ngạc nhiên thấy người phụ nữ đang ngồi bên bệnh nhân chính
là Phượng, người phụ nữ anh đã một thời
quen biết. Anh hỏi: " Sao chị Phượng lại ở đây?". Lư càng ngạc nhiên
hơn khi Phượng nói: "Nó là con gái của em đó." Chị nói thêm:
"Chính nhờ chiếc xe đạp do anh sơn sửa giúp mà cháu có phương tiện đi lại
để học hết cấp ba, rồi nó mang theo vào
đại học. Nếu không có xe đạp, nó đã bỏ học từ lâu rồi. Chiếc xe đạp nó đang đi
chính là chiếc xe đạp ấy".
Lư hết ngạc
nhiên này đến ngạc nhiên khác.
Hồi ấy, khi
thấy Phượng dùng chiếc xe đẩy để chở hàng, anh nghĩ Phượng đã không cần đến
chiếc xe đạp và hơi buồn vì anh đã không
giúp Phượng được gì. Nhưng nay thì lại khác, bây giờ anh rất vui, vui vì Trinh
chỉ bị thương nhẹ, vui vì được gặp lại được người xưa, vì việc mình làm đã có
ích, và vui vì cháu Trinh được nhận vào nhà máy nơi ngày xưa mẹ cháu đã từng là
công nhân.
Mọi người an
ủi Trinh về tai nạn và khuyên cô ấy cố gắng dưỡng sức để mau chóng được ra
viện.
Trên đường về,
Lư hỏi Lan: " Cháu đã vào làm mấy tháng sao chưa báo lên tôi để tổ chức
kết nạp vào công đoàn?". Lan nói: " Tụi em định đến gần ngày 8 tháng
3 tới báo cáo anh để tổ chức kết nạp
luôn cho nhiều người ở phân xưởng khác nữa". "Nhưng ít ra cũng cho
cháu đến gặp tôi để tôi tìm hiểu hoàn cảnh và động viên vài câu chứ !"
"Anh quên rồi đó. Nó có lên gặp anh hôm mới về, trên tay còn mang cái hộp
gì đó, chắc là gói quà. Nên nhớ chỉ một mình anh duy nhất có quà thôi nhé". Lư đập nhẹ tay vào đầu
nói: "Đúng rồi, tôi nhớ ra rồi, lớn tuổi rất chóng quên".
Lư nhớ lại cách
đây mấy tháng có cô bé rụt rè vào văn phòng của anh, tặng anh cái hộp gì đó.
Ngay lúc đó, anh có điện thoại của giám đốc mời lên họp nên ậm ừ cho qua, bỏ
cái hộp vào ngăn kéo nào đó rồi quên luôn.
Khi về đến văn
phòng, anh lục hết mấy ngăn kéo và tìm được một gói quà nhỏ có buộc nơ màu
hồng. Mở ra, đó là một chiếc xe đạp nhỏ xíu, phía sau xe là một chiếc giỏ đựng
trái cây ly ty và phía trước xe là một chiếc giỏ khác đựng một nhành hoa phượng
hồng.
Lư tìm chỗ ưng ý
nhất trên bàn để đặt chiếc xe đạp, ngồi ngắm nghía và cười một mình.
2009
NGUYỄN KHẮC PHƯỚC
ngkhacphuoc@gmail.com
Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012
ÂM NHẠC CỦA YÊN LẶNG - Truyện ngắn của Eva-Lis Wuorio - Nguyễn Khắc Phước chuyển ngữ
![]() |
| Eva-Lis Wuorio |
ÂM NHẠC CỦA YÊN LẶNG
– Truyện ngắn của
Eva-Lis Wuorio
– Nguyễn Khắc Phước
chuyển ngữ
Nguyên bản tiếng Anh: THE SINGING SILENCE.
Trong tập WORLD’S BEST CONTEMPORARY SHORT STORIES.
Nhà xuất bản Ace Books Inc., New York, 1965.
Vài dòng về tác giả:
Nữ văn sĩ Eva-Lis
Wuorio (1918-1988) sinh ở Viipuri, một thành phố cổ bên bờ biển Phần Lan, gần
biên giới với Nga. Bà theo gia đình di cư sang Canada và được học hành ở đó. Bà
sống ở Toronto bằng nghề làm báo, viết văn. Sau đó, bà chuyển đến sinh sống tại
một hòn đảo thuộc quần đảo Channel, Anh quốc.
Một vài tựa
sách của bà: Encape If You Can, To Fight in Silence, Venture at Midsummer, The
Woman with Portuguese Basket, The Island of Fish in The Trees, The Land of
Right Up and Down …
***
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
.jpg)


.jpg)
